Kho Sách Cũ

Kho Sách Cũ

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Thương Tiếc anh Thắng Đỗ

Tôi đã được gặp anh Thắng vài lần, sau khi gia nhập vào với hội PIVOT và cũng đã vài lần trao đổi email với anh, cũng qua những sinh hoạt với PIVOT. 

Ngày thứ sáu, Nguyễn Bình Phương gọi cho tôi và nói: “chắc anh Thắng không qua khỏi chị ơi”, tôi nghe mà lặng người đi vì nhớ đến đôi lần được gặp và nghe anh nói, trên zoom, với hội PIVOT và lần cuối, cũng qua zoom, khi anh đến nhà Bình Phương, để bàn về những việc cần làm cho cộng đồng người Việt trong thời gian sắp tới trước mùa bầu cử midterm năm nay và 2024…

Tuy bị ung thư phổi đến giai đoạn cuối, phải điều trị chemo, nhưng anh vẫn lạc quan, bàn tính công việc (hoàn toàn vô vụ lợi) rất rõ ràng, tinh tế. Tôi nghe anh nói, giọng trầm tĩnh, hòa nhã, đĩnh đạc, mà nghe niềm cảm phục, quý mến dâng trào. Tôi đã nguyện trong lòng sẽ cố gắng góp tay với anh trong những việc chúng tôi đã bàn tính.

Chưa bắt tay vào việc, chưa làm được gì để phụ anh trong dự án, chương trình mới thì anh đã ra người thiên cổ! Tôi nghẹn ngào, chùng lòng, áo não vì thương tiếc anh, nhưng cũng tự an ủi là giờ đây, anh không còn đau đớn nữa….

Anh đã cống hiến cho xã hội và cộng đồng người Việt quá nhiều, từ những công trình tự anh sáng tạo, cho đến những bài viết sâu sắc, chân thành, với sức phấn đấu, trì chí, can trường hiếm có, với lòng vị tha, nhân ái khó bì…Anh sẽ sống mãi trong tim của những người thương yêu, quý trọng anh.

Cầu mong anh thanh thản đi về chốn bình an, trong sáng, huy hoàng như trái tim và khối óc của anh bao lâu nay…

Xin góp lời nguyện cầu cho Grace và các cháu chóng tìm lại được sự thăng bằng trong cuộc sống sau sự mất mát quá lớn lao này.

Với hết lòng kính mến, trùng trùng niềm thương tiếc khôn vơi

Minh Phượng 

Xin bấm vào đây để xem bài viết về anh và phân ưu, bằng cả hai tiếng Anh và Việt, của hội PIVOT .

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Tại sao gọi 30/4 là ngày Quốc Hận?

Có người hỏi tôi tại sao gọi ngày 30/4 là ngày là Quốc Hận? Tại sao đã 47 năm rồi mà vẫn còn nuôi sự căm hận làm gì? Hận ai? Hận cả tổ quốc?

Xin thưa:

Đó là sự căm hận những oan khiên nghiệt ngã đã xảy ra cho tổ quốc bởi chính những kẻ tự xưng là “yêu nước”! Chẳng ai ngu xuẩn, điên rồ mà đi “hận cả nước” hay “hận cả tổ quốc”!

Đó là ngày khởi đầu cho sự căm hận / tức giận cho nhiều người trên cả nước ( vâng, cả ở miền Bắc nữa) vì:

  1. Sự tự do (tuy chỉ là tương đối) không còn nữa, và sự dối gian, ác độc thắng thế, biến cả nước thành một nhà tù lớn. 
  2. Những ước mơ tốt lành trong sáng cho dân tộc đã bị chủ nghĩa ngoại lai “búa liềm” đập, cắt tan nát. Và những “đồng minh” đã phủi tay, ngoảnh mặt, làm ngơ.
  3. Hằng triệu người, cả hai miền, đã chết tức tưởi, oan uổng trong cả một thời gian dài chỉ vì đất nước bị chia đôi
  4. Hằng trăm ngàn người hy sinh thân xác cho chính nghĩa tự do ở miền Nam, để rồi cả nước bị bóng đêm kìm hãm, nhìn lũ người gian ác, bán nước, lên ngôi.
  5. Hằng trăm nghìn người đã chết trong lao tù “cải tạo”, mất xác dưới biển sâu trên đường tìm tự do, chỉ để được làm người đúng nghĩa…
  6. Sự tha hóa, băng hoại của cả một xã hội xem trọng vật chất, xem nhẹ tình người, và sự tham nhũng lan tràn từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, làm kiệt quệ tài nguyên đất, nước, ô nhiễm môi trường trầm trọng bởi sự cai trị của đám lãnh đạo ngu xuẩn, ích kỷ, dối gian, bất tài.

Nói cho rõ hơn:

Là mối hận cho cả nước: miền Nam mất đồng nghĩa với việc cả miền Bắc cũng không còn cơ hội nếm mùi tự do mà một số, tuy có thể là không nhiều, đã từng mong miền Nam “Bắc tiến” để “giải phóng” họ !

Quốc Hận là mối hận không nhỏ, khó nguôi ngoai của người có tinh thần quốc gia, của người hết lòng yêu nước, khi thấy rõ là chế độ CS thực sự chỉ làm hại nước Việt, dân Việt.  Sự tự do trong tư tưởng, và quyền nhận định độc lập rất quan trọng cho sự thăng tiến của một dân tộc, kèm với tình người chân thật!

Sự căm hận những kẻ theo chủ nghĩa ngoại lai CS, phản bội lại những người Việt yêu nước chân chính từng đứng lên chống lại Pháp, dành độc lập. Vì sợ không thể chiếm hết được lòng dân ngay lúc đó, Hồ Chí Minh đã toa rập với Pháp, Mỹ, trong hiệp định Geneve và chia đôi đất nước, để CSBV có thêm thời gian áp đặt sự cai trị, kềm kẹp tư tưởng và khiến người dân dễ trị hơn vì sợ hãi, vì đắm chìm trong bóng tối. Căm hận bọn CS đã làm nhục tổ quốc, hại nước, hại dân bởi chúng muốn nhộm đỏ cả một dân tộc vốn độc lập, kiên cường, từng trọng nghĩa khinh tài, biết nguồn cội tổ tiên, mến thương xóm làng. Căm hận sự phản bội của “đồng minh” khi Mỹ đã ký hiệp định Paris, nhưng lại làm ngơ khi CSBV (vẫn luôn có sự tiếp tay, viện trợ của Nga, Tàu) cưỡng chiếm miền Nam.

Cả một dân tộc giờ đắm chìm trong bao nhiêu điều dối gian, bất công, nghiệt ngã, ngày càng tệ mạt vì sự tham lam, ích kỷ của những kẻ cầm quyền. Hỏi sao không là ngày “Quốc Hận”?

Hôm nay, cùng với con trai, tôi thắp nhang tưởng niệm những chiến sĩ đã bỏ mình cho chính nghĩa tự do, những vị tướng đã tuẫn tiết, quyết không đầu hàng tại tượng đài chiến sĩ. Hai mẹ con cũng đã thắp nhang tại từng bia mộ cho những người đã chết thảm, bỏ xác dưới biển sâu trên đường tìm tự do, trong đó có người cháu họ, Lê Châu Đoan Thụy, người cháu nội trai, độc nhất, và là cháu đích tôn của dì dượng tôi.

Con trai tôi, Duy Việt, cũng đã từng viết về “Tháng Tư Đen”, theo nhận định của cháu, một người trẻ được sinh trưởng ở Mỹ (và có cha mẹ là người tỵ nạn CS, đến từ Việt Nam năm 1975).

Xin hồn thiêng sông núi, và anh linh tử sĩ, cùng những oan hồn vất vưởng đó đây soi lối dẫn đường cho người dân Việt Nam sớm tìm ra một con đường để có thể tự làm chủ, tự tìm lại cuộc sống thực sự có ý nghĩa với hồn quê, tình nước trong sáng, rạng ngời, phá tan những xiềng xích gông cùm tư tưởng, với màn đêm bao trùm trên toàn quốc gần nửa thế kỷ đã qua!

Minh Phượng

30/4/2022

Posted in Uncategorized | 2 Comments

Mùa Quốc Hận – Trong Lúc Uy Kiên Bị Xâm Lăng

Hằng năm cứ đến khoảng thời gian này, tôi lại ngậm ngùi tưởng niệm ngày miền Nam bị bức tử, tiếc thương cho những đổ nát, tan hoang của một xã hội miền Nam VN chan chứa tình người chân chất, từng hun đúc tình yêu nước, thương nòi, cho tôi yêu và hãnh diện làm người VN. Miền Nam VN trước 1975 là nơi, với trái tim thơ dại, tôi từng ấp ủ bao nhiêu mơ ước cao vời, thiết tha chân thành nhất cho quê hương. Và dù tôi vẫn chưa ngừng mơ ước cho một ngày mai sáng sủa hơn, khi mà tất cả người dân đều thực sự được sống trong tự do, ấm no, dân chủ, quá nhiều bất công, trơ trẽn, nghiệt ngã ngút trời vẫn còn đang xảy ra bên VN, khiến tôi không khỏi không chạnh lòng, với niềm phẫn uất khôn vơi khi chứng kiến sự tha hóa, băng hoại của một xã hội đang bị cai trị bởi những kẻ ác gian, ích kỷ. Có người khuyên tôi nên quên và hãy “hoà hợp hoà giải” (?!).

Tôi chỉ có thể tha thứ cho những kẻ đã và đang nắm trong tay vận mệnh đất nước tôi, nếu họ biết thành thật, can đảm nhận lỗi, và ngưng làm điều gian ác, phá hại đất nước, con người VN. Nhưng tôi không thể quên!

Vết thương lòng hằng năm vẫn rỉ máu.

Năm nay, vết thương lại càng bị đục khoét thêm sâu, thêm ứa máu vì những diễn tiến ngoài sức tưởng tượng bởi sự xâm lăng Uy Kiên (Ukraine) một cách tàn bạo, đê tiện, gian ác, thô bỉ của Putin. Trong lo âu, với lời cầu nguyện hằng đêm, nước mắt dâng trào, dù cố hết sức tôi vẫn không thể nào thản nhiên vui chơi, sinh hoạt một cách bình thường…

Làm sao….

Làm sao vui : giết chóc nơi nơi!
Tiếng khóc dâng chua xót nghẹn lời
Khi đạn bom làm tan đất nước
Mồ chung chôn xác chết chơi vơi

Làm sao tin được có trong đời
kẻ ác, gian, hèn: vẫn thảnh thơi
Cố giết dân lành, bên chuyện đặt
Đổ thừa vu khống giết khơi khơi!

Làm sao cùng dốc tiếng khuyên can
Cho lính Nga buông súng quy hàng
Nhất quyết ngừng, hết bao ác nghiệp
Cho Ukraine sớm thoát tai nàn

Kẻ ác gian gieo rắt oán than
Sinh ly, tử biệt mãi lan tràn
Làm sao cho chiến tranh tan biến
Dựng lại niềm tin, giữa ngổn ngang…

Những tưởng xã hội con người trong thế kỷ 21 không còn u mê, điên rồ đến độ mang quân đi xâm chiếm, giành giựt, đánh giết, gây nên bao cảnh máu đổ thịt rơi, những mồ chôn tập thể ghê rợn, kinh hoàng…Đó là chưa kể việc chế tạo vũ khí, nhất là vũ khí nguyên tử, đã, đang và sẽ khiến cho trái đất ngày càng cạn kiệt nguyên liệu, và khiến cho quả đất ngày càng bị ô nhiễm môi trường trầm trọng…

Trên trái đất mong manh
Ai tàn phá, ai đành?
Vào đời ai cũng khóc
Bên cuộc đời qua nhanh

Sao không biết thương nhau
Gây chia cắt hận sầu
Mai này khi hết “nợ”
Có mang theo sang giầu?

Và những tưởng đại dịch Covid-19 làm cho con người biết quý trọng mạng sống hơn, biết giúp đỡ, chia sẻ cho nhau hơn…

Chỉ trong hơn hai trăm năm, con người đã tàn phá bao nhiêu nhiên liệu của quả đất vì lòng tham không đáy, bởi sự tiêu thụ, phí phạm, vơ vét và bóc lột tận cùng trái đất (qua những chế độ nô lệ, thực dân và các phát minh vũ khí trước và sau hai thế chiến). Những tưởng sự thay đổi khí hậu toàn cầu, khiến bao nhiêu người lâm cảnh màn trời, chiếu đất, chết tức tưởi vì bao thiên tai, lũ lụt, thiếu nước, thiếu ăn…sẽ làm cho con người tỉnh ra, biết quý trọng quả đất hơn và cùng nhau giữ gìn, bù đắp cho những tổn hại khủng khiếp đó….

Nhưng không, trên trái đất này vẫn còn có những kẻ gian ác điêu ngoa, nắm quyền cao chức trọng trong tay, và họ đã tận dụng, lọc lừa trí trá, gây nên bao tang tóc, bao thảm cảnh điêu tàn cho thế giới, cho chính cả người dân của họ, chỉ vì lòng tham không đáy.

Đọc, nghe tin bên Uy Kiên mà lòng tôi quặn thắt. Tôi đau nhói từng cơn khi thấy cảnh người dân phải chạy giặc, người già, em bé, bồng bế, đi trong tuyết giá, trong bom đạn không ngưng, gia đình tan nát, kẻ còn người mất. Không những thả bom nhà thương, trường học, nhà thờ, và cả nhà ga xe lửa để uy hiếp, tàn sát người dân, bọn xâm lăng còn hành hạ, tra tấn, hãm hiếp thật dã man trước khi xử tử, chôn sống hằng ngàn người dân vô tội. Tôi đã không ngăn được dòng lệ chua xót, nghẹn ngào khi nghe, thấy những cảnh gia đình chia tay, ly tán, trẻ con mất cha mẹ, thành mồ côi, và nhất là những người đàn bà, trẻ em bị hãm hiếp, hành hạ cho đến chết…(Xin xem bài dịch về sự hãm hiếp tàn bạo trong link này)

Trời hỡi, ai làm nát thịt xương!
Trẻ em, sản phụ cũng không thương!
Thả bom, bắn giết dân vô tội
Tra tấn, hiếp dâm …lắm đoạn trường

Chúng nó là gì? Đã tin ai?
Còn không tim óc? Có đôi tai?
Sao không nghe tiếng người than khóc?
Sao nỡ giết người không gớm tay?

Pu tự cho quyền gây khổ đau…
Sao không ai bắt hắn cho mau
Để Uy Kiên lại vang tiếng hát
Hồn nước tình dân tộc nhiệm mầu

Ai lại không se thắt chạnh lòng bởi những hình ảnh đớn đau ấy? Cũng như có ai không khỏi ngậm ngùi, xót xa nhỏ lệ khi nghe bài “Chuyện Một Chiếc Cầu Đã Gãy” hay khi nhớ đến cảnh VC giết và chôn sống hằng ngàn người trong Tết Mậu Thân, và cảnh người chết la liệt trên quốc lộ 1 khi người dân chạy giặc vào tháng 3, tháng tư năm 1975? Và làm sao mà không nghe chua chát, cay đắng dâng trào khi nhớ đến bao đổ nát, điêu tàn, bao tình thương bị dập vùi, đứt đoạn từ những súng đạn vô tình, từ đại bác hằng đêm dội về thành phố trên hai mươi năm khói lửa chiến tranh? Và thuyền nhân chết mất xác trên đường tìm tự do? Hay những quân nhân VNCH bị hành hạ, từ thể xác đến tinh thần, có người đã chết thảm trong các lao tù CS mà chúng gọi là “trại cải tạo”?

Tôi càng hiểu rõ thêm câu “buồn nẫu ruột, và tức sôi gan”!

Sự xâm lăng tàn bạo, phi lý của Putin/Nga cũng khiến cho tôi thấy thêm sự tàn nhẫn, lạnh lùng, ích kỷ, vô lương tâm của những người luôn nhắm mắt, che tai, chỉ chăm chăm tin và nghe theo những gì Trump nói, ngay cả khi hắn ca tụng Putin là thiên tài, nói hùa theo thông tin láo xạo của truyền thông Nga. Tàu Cộng lợi dụng, thừa nước đục thả câu, trục lợi từ cuộc chiến phi lý, phi nhân này đã đành, còn những người hiện đang no nê, thừa mứa, tuy đã từng là “nạn nhân” trong trong một cuộc chiến tranh giành ảnh hưởng giữa Mỹ, Nga, Tàu hơn 47 năm về trước, nay lại nhúng trề, khinh khi dân Uy Kiên, một dân tộc quả cảm, kiêu hùng, với lòng yêu nước dâng trào đáng làm gương cho hậu thế, rằng “ai biểu bày đặt đòi vào NATO làm chi!”

Ai cũng là người, muốn có quyền sống, muốn tự do, độc lập, dân Uy Kiên cũng vậy thôi!

Tôi được biết về lòng yêu nước và tính can trường của người dân Uy Kiên từ hồi còn rất nhỏ, khi đọc một truyện ngắn về một cậu bé trai đã dùng hết sức, sẵn sàng hy sinh tính mạng của chính mình để ngăn chặn một khoảng nước xoáy, có thể làm vỡ đê và tràn ngập vào cả thành phố, tàn hại nhiều người…Sự can đảm chống trả quân xâm lược bạo tàn của dân Uy Kiên rất đáng ngưỡng mộ nhưng không là điều ngạc nhiên đối với tôi…

Và vì thế, thật là chói tai, gai mắt khi nghe, đọc những bài viết lan man, cố ý đánh đồng, hoặc so sánh vô lối, bất công, cuộc xâm lăng Uy Kiên rõ rệt của tên độc tài gian ác Putin, với cuộc chạy đua, tranh giành ảnh hưởng giữa Mỹ, và khối CS quốc tế kéo dài 20 năm bên VN. Người thì dè bĩu, khinh khi, chê quân đội VNCH không can đảm! Kẻ thì dựa hơi, bảo là dân Uy Kiên anh hùng không thua chi VNCH! Họ so sánh nửa vời, với nhiều cảm tính, không phân biệt được đâu là sự thật và những khác biệt xa lơ, xa lắc giữa hai cuộc chiến….Phi lý nhất là khi có kẻ ra rả, hùa nhau đổ thừa rằng miền Nam mất vào tay CS bởi phong trào “phản chiến”, và nhân vật tiêu biểu, bị đổ hết tội lên đầu, là thầy Thích Nhất Hạnh. Có người còn mỉa mai, nói móc rằng: “may” là Uy Kiên không có những kẻ như thầy, chứ không thì cũng sẽ mất nước”! Cả một quân đội từ tướng đến lính đã vì nghe lời thầy mà buông súng? Chuyện đau xót khi phải chứng kiến cảnh cốt nhục tương tàn bao nhiêu năm không dứt vì đạn bom Nga, Tàu Mỹ không phải chỉ riêng mình thầy có “độc quyền”!Và là một nhà tu, không lẽ thầy lại đi cổ võ cho chiến tranh? Ngay cả TT Zelensky cũng mong muốn hòa bình sớm trở lại trên đất nước ông. Và ngay trong lúc này, các vị lãnh đạo tinh thần như Đức Giáo HoàngĐức Dalai Lama cũng cầu nguyện cho hòa bình, lên án sự xâm lăng tàn khốc và kêu gọi Nga chấm dứt chiến tranh, thảm sát…

Nếu muốn phân tích, để học hỏi từ lịch sử, xin hãy thẳng thắn, bình tĩnh, công tâm và can đảm nhận chân những sự kiện không thể chối cãi.

Sức tàn phá, và sự tàn ác, giết hại người, vật cùng môi trường đất, nước, bầu khí quyển của hai cuộc chiến có lẽ không mấy khác. Thế nhưng sự xâm lăng của Putin/ Nga bên Uy Kiên KHÔNG giống cuộc chiến bên VN, ít nhất là ở ba điểm chính:

1) Lòng can đảm không chịu bỏ dân, bỏ lính, của TT Zelensky với câu tuyên bố khẳng khái, đi vào lịch sử: “Tôi chỉ cần súng đạn, không cần xe đi trốn!” là một tố chất quan trọng, đã khích động, làm tấm gương sáng ngời cho sự quyết tâm, một lòng tử thủ của bao nhiêu chiến sĩ già bé, nam nữ can trường, dù chỉ mới tòng quân, bên Uy Kiên. So sánh với miền Nam VN, thì vào năm 1963, vì những lầm lỡ đối nội không nhỏ, TT Ngô Đình Diệm bị một số tướng lãnh quân đội đảo chính và giết chết, với sự dàn xếp đồng lõa của Mỹ. Lý do chính là vì NĐD không muốn có Mỹ đổ bộ vào miền Nam. Trong nền đệ nhị VNCH, chính phủ Nguyễn văn Thiệu đã bị xem và đối xử như là một bù nhìn, hoàn toàn không có thực quyền để điều hành, quyết định. Thêm vào đó, sự tham nhũng lan tràn trong giới lãnh đạo miền Nam, bòn rút những viện trợ từ Mỹ cũng khiến cho người dân miền Nam chán nản, khó mà “dốc lòng tin”, yêu kính bất cứ một TT nào. Sự ra đi của một số tướng lãnh trong những ngày tháng cuối của cuộc chiến càng khiến cho người lính VNCH, dù can trường, quả cảm đến đâu cũng phải nản lòng, nhất là khi thấy cảnh người dân bồng bế nhau chạy giặc!

2) Vì muốn chia rẽ sự liên kết của khối Nga và Tàu, Mỹ đã bắt tay với Tàu Cộng năm 1973, đã rút quân và cắt bỏ viện trợ cho VNCH, trong khi miền Bắc vẫn tiếp tục có được sự tiếp tay, cho vay vũ khí của TC và Nga. Với chiến tranh bên Uy Kiên thì hiện nay Mỹ càng ngày càng gia tăng tiếp viện cho Uy Kiên (từ năm 2014 cho đến giờ). Lý do của sự khác biệt này cũng rất dễ hiểu: Mỹ, và khối Âu Châu không muốn tên độc tài Putin/Nga bành trướng thế lực, và tin vào tinh thần chiến đấu của dân Uy Kiên! Đã vậy, vì sẵn có thành kiến, khinh thường (vì không hiểu được văn hoá, con người VN) với ít nhiều sự kỳ thị ngấm ngầm đối với người Việt, chính phủ và quân đội Mỹ đã từng xem thường, không đếm xỉa chi đến những chiến lược, đề nghị của giới lãnh đạo VNCH, và khi bắt tay với TC, muốn rút quân, bỏ mặc “thành trì tự do” ở miền Nam, đã dồn hết tội, đổ lỗi cho người lính miền Nam. Xin xem bài “Những Đồng Minh Anh Hùng ” trong link này.

Bên những bất mãn, rất chính đáng, của giới sinh viên Nam VN khi nhận chân ra là chính phủ chỉ là bù nhìn, dung dưỡng cho tham nhũng lan tràn, và giới trẻ, nhất là con nhà nghèo bị dùng làm thí chốt bởi các cường quốc, người lính miền Nam đã phải anh dũng cố sức chiến đấu, hằng ngày đối diện tử thần, để làm tròn bổn phận giữ gìn bờ cõi cho miền Nam tự do… Sau 1973, thiếu viện trợ, người lính VNCH đã phải dè xẻn từng viên đạn một. Mãi cho đến năm 1975, miền Nam mới sụp đổ mới là lạ! Và súng còn nhưng hết đạn dược, vũ khí, phi cơ không được bảo trì, hết nhiên liệu, thì lấy gì để chống lại xe tăng, bom đạn của Nga, Tàu? Khi không còn đạn, khi phải tuân theo lệnh rút quân, thì một là tử thủ, “chết theo thành”, hai là trở về nhà, đưa gia đình đến chốn an toàn. So sánh với Uy Kiên, tính từ năm 2014, thì lần duy nhất Uy Kiên bị làm “khó dễ” trong vấn đề viện trợ là vào năm 2019, khi Trump dùng số tiền khoảng 400 triệu đô la Quốc Hội đã dành ra để viện trợ cho Uy Kiên làm “con tin”, muốn Zelenskyi (lúc ấy ông mới vừa làm TT) phải tuyên bố là sẽ “điều tra”, một cách để vu khống, bêu rếu ứng cử viên Biden trong kỳ bầu cử TT 2020! Nhưng rồi chuyện bị lộ, cuối cùng thì Uy Kiên cũng đã nhận được số tiền viện trợ ấy.

3) Sự xâm lăng, tàn sát, chiếm đất của Nga đối với Uy Kiên chỉ có thể được xem như là tương đương với sự xâm chiếm Việt Nam bởi Tàu trong quá khứ. Người dân Uy Kiên chưa bao giờ, KHÔNG bao giờ tự coi họ là “đồng bào” với người Nga, và đã từng đứng dậy, đánh trả Nga, đòi quyền độc lập từ hằng trăm năm trước và nhất là vào năm 1918 (Xin xem bài ““Cuộc chiến bị cho vào quên lãng giữa Nga và Uy Kiên năm 1918”.), và “Ukrain Thương Đau” của facebooker Nguyễn Trí Quang. Trong khi đó, cuộc chiến giữa “đồng bào” của hai miền Nam, Bắc VN là cuộc tranh chấp bị dựng lên và ảnh hưởng bởi các cường quốc bên ngoài, khi Mỹ muốn ngăn chận dã tâm bành trướng chủ nghĩa CS của Nga trong khối Đông Nam Á. Cuộc chiến vong bản, phi nhân đó bắt đầu từ khi Hồ Chí Minh (HCM) phản bội lại nguyện ước được tự do, độc lập của dân tộc, đồng thuận với Pháp (và Pháp được ủng hộ bởi Mỹ) để chia đôi đất nước qua hiệp định Geneve. Kết qủa là số phận nghiệt ngã, đau thương của dân tộc VN đã bị an bài bởi HCM và các nước ngoại bang!

Việc Putin lếu láo dựng chuyện, đưa ra những lý do hết sức nghịch lý, xảo quyệt trắng trợn để tàn phá, giết hại, cố chiếm cho được một quốc gia nhỏ bé cạnh bên, là một hành động xâm lược gian ác không thể nào chấp nhận được, không thể nào thứ tha được! Người Uy Kiên dốc toàn sức, sẵn sàng hy sinh tính mệnh và chống trả mãnh liệt, kiên cường để chống lại điều ác độc này là điều cần làm, phải làm, đáng hoan nghinh, nể trọng. Chính nghĩa chống ngoại xâm rõ vằng vặc như trăng rằm, không chạy đi đâu được! Đa số, nếu không nói là tất cả các quốc gia trong khối tự do đã ủng hộ Uy Kiên, mở rộng vòng tay chào đón người tị nạn là một việc chính đáng, hiển nhiên như vậy. Chỉ trong vòng 2 tháng, hằng triệu người dân Uy Kiên đã được chào đón niềm nở tại các nước Âu Châu khác. Đó là điều cần thiết và vô cùng chính đáng.

Còn chiến tranh VN, kéo dài hơn 20 năm, nếu tính từ hiệp định Geneve, đã bị Tàu, Nga, Mỹ dùng dân Việt, đất Việt để tỷ thí, tranh giành, đọ sức! Hằng trăm ngàn, và có thể là cả hằng triệu dân, lính đã chết, có người không toàn thây, đạn bom từ các cường quốc đó cày nát ruộng đồng, tàn hại dài lâu bởi những hóa chất từ mìn, đại bác, hỏa châu… Sự u mê, tham tàn không biên giới của bọn cầm quyền miền Bắc, theo lệnh của CS quốc tế, đã giết, thiêu đi bao thế hệ thanh niên, khi họ bị nhồi sọ rằng họ có nhiệm vụ thiêng liêng là “giải phóng” miền Nam! Cùng lúc, quân đội VNCH đã phải tự vệ cho chính nghĩa tự do, nhưng lại không có quyền chọn lựa vị thế của mình, phải nghe theo sự “cố vấn”, lắm khi vô cùng phi lý, của Mỹ! Và khi bị đồng minh phản bội, đã bị cả Mỹ lẫn “bên thắng cuộc” bêu rếu, coi thường hết sức bất công, sái quấy.

Cố nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang và phong trào Du Ca VN tại SG đã nói lên rất nhiều những thao thức, những tiếng nói chân chính nhất, từ người trẻ của miền Nam thời bấy giờ. Sách báo, thơ nhạc tại miền Nam, ngay cả báo thiếu niên “Tuổi Hoa”, và những bản nhạc sinh hoạt trong học đường lúc đó cũng đã diễn tả trung thực những khao khát, thao thức, băn khoăn của thế hệ trẻ cho tương lai VN và người dân Việt. Cả nhạc sĩ của lính VNCH là Trần Thiện Thanh, và nhà văn/phóng viên chiến trường Phan Nhật Nam cũng không thể không ngậm ngùi khi viết lên lời ca, đoạn văn nói về những oan khiên của cuộc chiến tương tàn trên quê hương khốn khó…Sự kiên nhẫn, can trường, chịu đựng, hy sinh của người lính VNCH càng đáng được trân trọng, vinh danh hơn khi họ đã phải chiến đấu miệt mài, trong điều kiện khốn khó và nhất là với sự tỉnh táo, hiểu rằng mình cũng chỉ là “một con số” khắc trên tấm thẻ bài.

Tôi dốc lòng ủng hộ Uy Kiên khi thấy bao thảm cảnh xé nát tâm can đang xảy ra bên Uy Kiên, và hằng ngày cầu nguyện cho hòa bình, tự do, độc lập sớm trở về với họ. Chỉ mong là những tấm gương anh dũng, yêu nước thương nòi sẵn sàng hiến thân, hy sinh để giữ nước của dân Uy Kiên sẽ đánh động lương tâm con người để về sau, người ta không còn hô hào, chạy đua, hơn thua nhau vì khả năng giết thật nhiều người với bom đạn, vũ khí tối tân!!

Chiến tranh nào cũng đưa đến tang tóc, máu đổ, đầu rơi, tử biệt sinh ly, tang tóc kinh hoàng và ảnh hưởng đến hằng hà sa số sinh linh ngay lúc ấy và bao nhiêu thập niên, hay cả thế kỷ về sau. Những thành phố, nhà cửa, trường học, đền đài dù có được xây lại đẹp đến đâu thì cũng không thể bù đắp lại những mất mát đau khổ cùng cực, những cơn ác mộng kinh hoàng kéo dài hằng chục năm sau khi người dân, nhất là trẻ con, đã phải chứng kiến cảnh người thân mình bị thảm sát, hãm hiếp, hành hạ, tra tấn cho đến chết. Lấy gì để bù đắp lại mạng người đã chết trong chiến tranh?

Mùa xuân mang lá rất xanh
Ai đang gieo rắt chiến tranh điêu tàn
Mong Uy Kiên hết nguy nàn
Hướng dương lại nở lan tràn khắp nơi…

Cách đây hai năm, khi đại dịch đang hoành hành, dù rất ngại ra nơi công cộng vì sợ bị lây, tôi vẫn cùng chị Thơ ra tượng đài chiến sĩ để tưởng niệm 30 tháng tư. Xin vào link này để xem bài viết năm 2020

Nhưng đến tháng tư năm rồi, 2021, rất nhiều trong số những người tôi từng đứng chung thắp nhang tưởng niệm “Tháng Tư Đen” đã phản bội lại chính lý tưởng tự do, dân chủ, màu cờ vàng thân yêu khi họ hùng hục ngày đêm, lớn tiếng ủng hộ, bênh vực cho những kẻ mang cờ đến tòa nhà Quốc Hội Mỹ, tham gia đảo chính, lật ngược kết quả bầu cử Mỹ. Và giờ tôi không còn chút hứng thú để cùng dâng hoa, thắp hương với những kẻ đã làm nhục màu cờ vàng thiêng liêng, lá cờ đã từng được phủ trên quan tài, trên mộ của hằng trăm ngàn người lính VNCH, trong đó có Ba tôi, những người đã hiến thân, hy sinh trong cuộc chiến …Xin vào link này để xem bài viết năm rồi .

Cho đến khi nào những người này mới thấy được rằng việc tin tưởng tuyệt đối, ủng hộ vô điều kiện, “bất khả tư nghì” của họ đối với Trump, một kẻ sẵn sàng bán đứng quốc gia cho một lãnh tụ độc tài, tàn bạo Putin, là điều đi ngược lại với tất cả những “lý tưởng”, những giá trị rất kêu như “tự do, dân chủ, nhân quyền” mà họ đã từng hò hét, kêu gào, đòi “đấu tranh” chống cộng cho một VN? Đến bây giờ, họ vẫn một mực tôn thờ thánh Trump của họ, là nghĩa làm sao?

Cho đến khi nào họ mới thấy được rằng Trump rất ngưỡng mộ, và thèm khát, ao ước được giống như những tên độc tài gian ác Putin, Xi, Ủn? Trump chưa hề quan tâm, và sẽ không bao giờ làm bất cứ chuyện gì cho ai khác hết, nếu không có lợi cho chính bản thân Trump, thì nói chi đến một nước VN nhỏ bé, hiện đang bị dẫn dắt, chìm đắm với bao tin thất thiệt, bởi tuyên truyền láo khoét của những kẻ cầm quyền…

Năm nay, tôi vẫn sẽ thắp nhang tưởng niệm những chiến sĩ VNCH, những tướng lĩnh đã tuẫn tiết, chết theo thành, và thuyền nhân, cùng những người dân lành đã chết oan, trong ngày Quốc Hận. Nhưng tôi sẽ không đứng chung với những cá nhân tự nhận là “tranh đấu cho tự do, dân chủ, nhân quyền” trên chót lưỡi đầu môi và hành xử hàm hồ, ngược ngạo, nghịch lý, mâu thuẫn. Họ đã khiến cho con cháu VNCH phải cúi đầu, xấu hổ vì hành động dương cờ vàng đi ủng hộ Trump, và lớn tiếng thoá mạ, đạp đổ những ai không yêu Trump, bất kể phải trái! Nếu còn chút lòng nhân, chút lòng biết ơn cho những hy sinh vô biên, ngút ngàn của người lính VNCH, những người đã bị bức tử, phải theo quân lệnh, buông súng nửa đường, xin đừng bắt chước CS hay người Mỹ bạc bẽo, thiếu lương tâm trách nhiệm, mà dè bĩu chê bai VNCH một cách hàm hồ, hết sức bất công, và cũng xin đừng cố gán ghép lòng yêu nước của dân Uy Kiên đang xả thân cứu nước, chống giặc ngoại xâm, với những cá nhân trong quân đội VNCH đã bỏ lính, bỏ dân ra đi khi thành chưa mất! Bối cảnh lịch sử và nhân tố, cùng tâm lý của những người cầm súng chiến đấu trong hai cuộc chiến khác nhau, xa lơ xa lắc. Xin giữ lại chút danh dự, lương tri, chút lòng tự trọng, trong niềm tưởng niệm ngày Quốc Hận, mà nhận chân sự thật, lịch sử phũ phàng, chua xót, với niềm hy vọng mong manh là thế hệ tương lai sẽ sáng suốt, tỉnh táo hơn, và có thể xây dựng lại niềm tin đã bao năm nhạt nhòa, mai một….

Từ hơn hai tháng nay, tôi đã không thể viết gì cho nên hồn vì những xúc động mãnh liệt tràn ngập, dày xéo tâm can. Hằng ngày, tôi thắp nhang cho bàn thờ Ba Má tôi, gửi lời cầu nguyện chân thành cho hòa bình sớm trở vể trên đất Uy Kiên, cho họ giữ vững cơ đồ, gióng lên tiếng nói can trường, anh dũng, với tình yêu nước dâng tràn, hun đúc niềm hãnh diện về dân tộc họ, để chống lại những kẻ bạo tàn, gian ác đang xâm lăng, cố tình diệt chủng người Uy Kiên.

Xin gửi bài thơ để tặng người
khi đời bỗng dậy sóng muôn nơi
lời kinh nào mất trong nước mắt
xác trẻ vùi, cho huớng dương tươi

Xin gửi lòng thuơng theo lá xanh
bao oan khiên đổ xuống dân lành
để người già, thiếu niên, thanh nữ
tự nguyện làm chiến sĩ vô danh

Xin gửi lời kinh trọn địa cầu
xin ngừng xâm lấn, trút thương đau
và xin ngừng giết bao em bé
hãm hiếp … tội hằng triệu kiếp sau!

Và trọn bài thơ gửi tặng ai
xả thân cho tự do tương lai
dù bom giặc phá tan nát hết
vẫn giữ cơ đồ, mỗi sớm mai…..

Minh Phượng

26/4/2022

Để đỡ bị xuống tinh thần, tôi đã gửi hiện kim đến các hội đoàn từ thiện đang dốc sức cứu khổ, giúp đỡ nạn nhân chiến tranh từ Uy Kiên. Và tôi cũng tỏ lòng ủng hộ Uy Kiên ở mọi nơi, khắp chốn, từ trong nhà, đến học đường, và nơi làm việc thiện nguyện….

Sau giờ dạy, tôi đã kêu gọi sự hưởng ứng, hoàn toàn tình nguyện, của học sinh để làm cái biểu ngữ sau, với những lời gửi gắm, khích lệ tinh thần người dân Uy Kiên. Tất cả đều được làm bằng tay với những dụng cụ học sinh có sẵn trong trường …Một học sinh viết ( trên cái lá được khoanh tròn)

Quân dân của nước anh can đảm hơn đa số chúng tôi bên đây!”

Học trò trong lớp về Khoa Học Môi Trường đã nghiên cứu và thảo luận về những tai hại cho môi trường và con người, bởi chiến tranh, từ thế chiến thứ II đến giờ.

Khi nghe tin một nhà bảo sanh bị dội bom, trong nước mắt, tôi đã viết lời và và hát bài này. Người đàn bà trong hình và đứa trẻ trong bụng mẹ đã chết ngay hôm sau vì bị trúng bom của Nga.

Và tôi cũng đã viết lời, cũng như hát các bài hát sau để tỏ lòng ủng hộ Uy Kiên. Cầu mong sao họ sớm được hưởng sự thanh bình, toàn vẹn lãnh thổ với màu cờ xanh vàng mãi tung bay trên bầu trời, khắp nơi, khắp chốn.

Tài liệu:

Activists Deplore the Human Toll and Environmental Devastation from Russia’s Unprovoked War of Aggression in Ukraine

How does war damage the environment?

Ukrainian President Volodymyr Zelenskyy: The 60 Minutes Interview

TB:

Hôm nay, một người anh tinh thần đã gửi tôi những dòng thơ sau đây sau khi xem bài viết. Và tôi cũng đã gửi lại lời “cảm ơn” người vì đã có được chút niềm cảm thông sâu sắc…

Nỗi đau chồng chất mối hận lòng
Ta cũng như người luôn cầu mong
Nhân loại sống trong tình thương mến
… Có lẽ muôn đời chỉ là “mong”!!!!

TN

Chỉ là “mong” cũng ủi an lòng
Khi hướng nhìn quê, tủi núi sông
Khi tháng tư về …thêm uất nghẹn
Khi nhìn quanh chỉ thấy …. hư không

MP

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Lính Nga Cưỡng Hiếp, Hành Hạ người Ukraine ra sao

Người dịch : Minh Phượng. 4/9/22

Ngày 8 tháng 4, 2022, nhà chức trách bên Ukraine tường thuật trong bài viết trên Telegram rằng quân đội Nga đã hãm hiếp thường dân, cả một số trẻ nhỏ chỉ mới 11 và 14 tuổi, trong lúc chúng chiếm đóng vùng Kyiv hồi tháng Ba.

Lyudmyla Denisova, chuyên viên điều tra về những vi phạm nhân quyền của Ukraine viết: “Một bé gái 14 tuổi bị 5 người lính Nga thay phiên cưỡng hiếp. Bây giờ cô bé đã có bầu tại Bucha, vùng ngoại ô Kyiv(nơi các đoàn lính Nga từng thể hiện những hành động tàn bạo khủng khiếp).

Denisova cũng tường trình về một trường hợp khác ở Bucha: “Một cậu bé 11 tuổi bị chúng cưỡng hiếp trước mặt mẹ -trong khi bà bị trói vào ghế, bị bắt phải chứng kiến cảnh con bà bị hiếp”.

Tại Irpen, một cô gái 20 tuổi đã bị hãm hiếp bởi ba người lính trong cùng một lúc, bằng mọi cung cách chúng có thể nghĩ, bày ra”

Cả hai thành phố Bucha và Irpin đã được quân đội Ukraine giải cứu, lấy lại trong cuộc phản công cuối tháng Ba.

Theo lời kể của các nhân chứng, cũng như những bằng chứng cung cấp bởi nhân viên điều tra bên Ukraine, những cú điện thoại của Nga được tình báo Đức thu nhận được và hình ảnh ghi lại bằng vệ tinh, lính Nga đã tra tấn và giết hàng trăm thường dân hết cả tháng ba, khi họ cưỡng chiếm Bucha. Các nhà chức trách và người dân vẫn đang tìm kiếm các thi thể trên khắp thành phố.

Trong lúc Bucha thu hút sự chú ý của quốc tế, một số thị trấn và thành phố lân cận đã phải hứng chịu sự tấn công, những đòn hành hạ vô cùng tàn bạo, bừa bãi khác.

Tại Borodyanka, thành phố thuộc vùng Kyiv, lực lượng Nga không ngừng bắn giết, pháo kích vào các khu chung cư, nơi mà người dân trong vùng vẫn còn đang tìm kiếm, thu thập lại những xác người đã chết. Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky hôm nay cho biết thậm chí là đã có nhiều người chết ở Borodyanka còn hơn ở Bucha.

Việc khám phát ra các hành động tàn bạo lính Nga đã thi hành trong tháng 3 cho ta thấy cách những hành động tàn bạo tương tự đang xảy ra tại các thành phố khác bên Ukraine hiện còn đang bị Nga chiếm đóng.

Ngoại trưởng Ukraine Dmytro Kuleba viết trên Twitter rằng các bài tố cáo hiếp dâm được Denisova ghi lại cho ta biết là quân đội Nga đang làm điều đó ở những nơi khác.

“Họ có thể đang thực hiện những tội ác không thể tả nổi tại những nơi bị chiếm đóng khi bạn đọc dòng tweet này,” ông viết. “Các chính trị gia châu Âu có thể ngăn chặn sự điên cuồng này bằng cách thực thi lệnh cấm vận dầu khí đối với Nga, ngay bây giờ!”

Hai nhân viên của Liên Hợp Quốc, Pramila Patten và Sima Bahous, cũng cho biết rằng “các cáo buộc về bạo lực tình dục đối với phụ nữ và trẻ em gái” ở Ukraine gây sự sửng sốt kinh hoàng và “khiến chúng ta phải đặt câu hỏi thành khẩn về tội ác chiến tranh đã xảy ra”

Phụ chú: Cho đến nay, 26/4/2022, đã có ít nhất 178 người bị hãm hiếp hết sức tàn nhẫn, thô bạo, cho đến nỗi nạn nhân gần như bị mất trí… Xin xem trong link sau đây:

“Three Russian soldiers raped my mother and sister. The fourth made me watch.” Hundreds of cases of rape by Russian soldiers in Ukraine

Posted in Uncategorized | 1 Comment

UKRAINE THƯƠNG ĐAU

Nguyễn Trí Quang (lấy từ FB)

Ukraine đã có một lịch sử huy hoàng trong suốt 400 năm, từ thế kỷ thứ 9 đến thế kỷ 12. Thời đó, Kiev là thủ đô của vương quốc Kyivan-Rus, còn được gọi là Rus-Kiev, chính là tiền thân của các nước Nga, Belarus và Ukraine ngày nay. Sau thế kỷ thứ 12, người Nga mới dần tách khỏi vùng đất Ukraine và hình thành một quốc gia riêng.

Khi quân Mông Cổ xâm chiếm châu Âu vào đầu thế kỷ 13 thì toàn bộ Rus-Kiev bao gồm cả nước Nga bị tàn phá nặng nề và trở thành nô lệ của con cháu Thành Cát Tư Hãn hơn 200 năm. Người đã chinh phục và cai trị Rus-Kiev đầu tiên là Bạt Đô, cháu nội của Thành Cát Tư Hãn và là anh họ của Hốt Tất Liệt, một nhân vật mà mọi người Việt Nam đều biết tên.

Sau khi Mông Cổ suy yếu, vùng đất Ukraine bị các nước Nga, Balan và Thổ Nhĩ Kỳ xâu xé, đến đầu thế kỷ 19 thì hầu như toàn bộ Ukraine đã bị sát nhập vào Đế Quốc Nga, từ đó trở về sau, người Ukraine không ngừng nổi dậy giành độc lập và nhiều lần bị đàn áp đẫm máu.

Tháng 3 năm 1917, Cách Mạng Tư Sản Nga xoá bỏ chế độ quân chủ Sa Hoàng, chính phủ lâm thời Nga trao quyền tự trị cho Ukraine và nhà nước Ukraine Cộng Hoà ra đời. Nhưng chỉ 8 tháng sau, chính phủ lâm thời Nga bị những người cộng sản Nga lật đổ trong Cách mạng Tháng Mười, những người cộng sản Ukraine đã hợp tác với quân Nga tấn công Kiev, xoá sổ Cộng Hoà Ukraine, thành lập nhà nước Ukraine Xô viết do đảng cộng sản Ukraine lãnh đạo nhưng phụ thuộc hoàn toàn vào Moscow. Nhiều đảng viên cộng sản Ukraine có tinh thần quốc gia bị đình chỉ công tác, bị thủ tiêu hoặc bị đày sang Siberia.

Các chính sách thử nghiệm chủ nghĩa xã hội cuối năm 1920 như quốc hữu hoá toàn bộ các xí nghiệp và thu mua nông sản với giá rẻ mạt đã gây ra nạn đói trong hai năm sau đó, làm hơn một triệu người Ukraine thiệt mạng. Lê Nin phải sửa sai bằng cách trả lại các xí nghiệp cho tư nhân và cho nông dân buôn bán các sản phẩm do họ làm ra.

Tháng 12/1922, Liên Bang Xô Viết ra đời, Ukraine trở thành một thành viên của Liên Xô. Trong thời kỳ đầu của Liên Bang, để đánh lừa và xoa dịu những người theo chủ nghĩa quốc gia, Moscow có những chính sách cởi mở cho các nước thành viên. Nhưng chỉ vài năm sau, các cụm từ như: “chủ nghĩa quốc gia hẹp hòi” hoặc “lập trường quốc tế vô sản” được sử dụng để siết chặt tư tưởng và nhiều người Ukraine, trong đó có cả bộ trưởng giáo dục Oleksander Shumskyi, bị đưa đi học tập cải tạo dài hạn ở Siberia.

Năm 1928, Stalin lên nắm quyền, bắt đầu phát động các cuộc đấu tố nhằm vào địa chủ, trí thức và các nhà tu hành, làm hàng triệu người Ukraine bị giết hoặc bị đi đày. Văn hào Khwylovyi, nhân vật số 2 lãnh đạo đảng cộng sản Ukraine, từng một thời ca tụng chế độ, đã phải uống thuốc độc tự tử. Vài chục năm sau, các bài học đấu tố này đã được Trung Quốc và Việt Nam áp dụng trong cải cách ruộng đất và cách mạng văn hoá.

Các chính sách của Stalin gây nhiều bực tức trong dân chúng. Để dập tắt tư tưởng phản loạn ở Ukraine, Stalin đánh vào dạ dày của người dân bằng cách cho quân đội thu gom hết lương thực và đưa ra khỏi Ukraine. Đòn đánh này đã gây ra nạn đói khủng khiếp vào năm 1931-1932, nạn đói lần này làm hơn 6 triệu người Ukraine thiệt mạng nhưng sản lượng lương thực xuất khẩu của Ukraine được báo cáo là tăng vọt so với các năm trước.

Sau nạn đói, Stalin lùa dân Nga sang để tái phân bố dân số trên các ruộng vườn hoang tàn của Ukraine và để thực hiện chính sách thống trị lâu dài. Nhiều đảng viên cộng sản Ukraine bắt đầu bừng tỉnh và tỏ ý chống lại chính sách của Stalin, một trong số các lãnh tụ đầu tiên của đảng cộng sản Ukraine là Mykola Skrypnyk đã tự sát bằng một khẩu súng lục vào năm 1933. Trong cuộc thanh trừng từ năm 1936 đến 1938 do Stalin cầm đầu, có 99 trong số 102 uỷ viên trung ương đảng cộng sản Ukraine đã bị hành quyết và sau năm 1938, nhà nước Ukraine được lãnh đạo bởi đa số các đảng viên cộng sản là người Nga.

Trong chiến tranh thế giới thứ 2, khi quân Đức tràn vào lãnh thổ Ukraine để tấn công Liên Xô, các sĩ quan và binh lính Đức rất ngạc nhiên vì đi đến đâu cũng được người dân Ukraine hoan hô nhiệt liệt như những vị anh hùng. Ngày đó, dân Ukraine đã xem quân Đức như những người đến giải phóng họ khỏi ách thống trị của người Nga, nhưng rồi tránh vỏ dưa thì gặp vỏ dừa, quân đội của Hitler đối xử với dân Ukraine cũng tàn bạo không kém so với Stalin trước đó.

Vì bị tấn công bất ngờ và trước sức mạnh của quân Đức, Stalin ra lệnh thực hiện chính sách vườn không nhà trống trên đường rút lui. Hầu hết trâu bò gia súc được chở về Nga, số còn lại không mang đi được thì bị bắn bỏ, phần lớn các thiết bị máy móc trong các xí nghiệp cũng bị tháo gỡ đưa sang Nga, các phương tiện vận tải, cầu cống và kho tàng bị phá huỷ. Vài năm sau, trên đường tháo chạy, quân đội của Hitler cũng làm tương tự như Stalin.

Hai lần bị quân Nga và Đức phá huỷ để tạo “vườn không nhà trống” cộng với bom đạn chiến tranh khiến đất nước Ukraine tan tành. Ước tính có khoảng 8 triệu người Ukraine thiệt mạng trong chiến tranh thế giới thứ 2, trong đó có 1,4 triệu là quân nhân.

Ngay từ đầu chiến tranh Xô – Đức, tổ chức quân kháng chiến Ukraine (gọi tắt là UPA) đã được thành lập và do những người Ukraine Quốc Gia lãnh đạo. Với quân số gần 200 ngàn người, UPA chiến đấu chống lại cả quân Đức lẫn hồng quân Liên Xô. Sau khi chiến tranh thế giới thứ 2 kết thúc, UPA vẫn tiếp tục chiến tranh du kích chống lại Liên Xô trong sự che chở của dân Ukraine cho đến năm 1954 mới hoàn toàn bị tiêu diệt.

Cuối tháng 3/2019, các thành viên kháng chiến UPA đã được chính phủ Ukraine trao danh hiệu cựu chiến binh và ghi nhận công lao trong cuộc đấu tranh giành độc lập cho tổ quốc.

Hôm nay là ngày thứ năm của cuộc chiến Nga – Ukraine, tôi nhắc lại các sự kiện lịch sử này, dưới tựa đề “Ukraine thương đau”, để lý giải vì sao người dân Ukraine đồng lòng ngã theo phương Tây và tránh xa nước Nga độc tài của Putin, vì sao tổng thống đương nhiệm của Ukraine không chịu di tản mà khoát áo trận, sát cánh cùng các binh sỹ trong chiến hào chống lại quân xâm lược, để bảo vệ các giá trị tự do và dân chủ mà nhân dân Ukraine đã lựa chọn.

Posted in Uncategorized | 1 Comment

Cuộc chiến bị cho vào quên lãng giữa Nga và Uy Kiên năm 1918

The Forgotten War Between Ukraine and Russia in 1918

Vào năm 1918, một nhóm sinh viên đại học và trung học của Ukraine (khoảng 300 sinh viên), đã tự tổ chức đấu tranh cho độc lập của Ukraine, mặc dù nhiều học sinh chưa từng biết bắn súng trước đó. Họ phải đối mặt với hơn 4000 binh sĩ Liên Xô được huấn luyện kỹ càng, được trang bị đầy đủ!

Trích từ bài viết:

Tổng cộng, 28 sinh viên học sinh đã bị bắt bởi những người Bolshevik và sau đó bị tra tấn và bắn chết. Trước khi bị hành hình, một sinh viên, Hryhoriy Pipsky, 19 tuổi, đã hát bài quốc ca “Ukraine vẫn chưa chết” tỏ sự thách thức, bất phục – và các sinh viên khác cũng đồng ca bài hát ấy, trước khi bị bắn chết. Phải đương đầu với một đoàn quân Nga lớn gấp 10 lần, phía Ukraine bị tổn thương nhân mạng nặng nề. Dù đã kháng cự dũng cảm, nhưng rồi không có đủ súng đạn, cuối cùng, họ đã không ngăn được quân đội Bolshevik, và Kyiv đã thất thủ chỉ một tuần sau đó.

Thế nhưng trước khi rút lui, họ phá hủy, các cây cầu và tuyến đường sắt và những người Bolshevik đã phải mất một thời gian mới có thể tổ chức và thiết lập lại đường dây liên lạc của họ trước khi chiếm được Kyiv. “Quỷ đỏ” CS có thể đã thắng ngay lúc đó, nhưng người Ukraine dũng cảm chắc chắn đã khiến cho “bên thắng cuộc “ phải trả một giá đắt. ”

CS Nga từng muốn dìm, lấp sâu trận đánh hào hùng này, để người dân Ukraine dưới ách thống trị của Nga quên họ, nhưng vô ích. Sự hy sinh và lòng dũng cảm ngất trời của họ đã nung nấu tình yêu nước cho nhiều thế hệ người Ukraine…

Hơn 100 năm sau, giờ thì lịch sử đang lặp lại.

Sự dũng cảm của người Ukraine tạo nên niềm cảm phục, đáng để noi theo và sẽ không bao giờ bị chìm vào quên lãng.

The Forgotten War Between Ukraine and Russia in 1918

Posted in Uncategorized | Leave a comment

“Nếu biết yêu NGƯỜI, tại sao không phản chiến”?

Ngày 14 tháng 2 là ngày “Tình Yêu” …Thường chỉ cô đọng trong tình yêu đôi lứa…

Những lý tưởng, và mọi hy sinh, cố gắng của con người cho một ngày mai tươi sáng hơn, tốt đẹp hơn, công bằng hơn cho nhân loại, cho một quốc gia, một cộng đồng, hay nhỏ bé hơn là cho gia đình đều xuất phát, hoặc dần dà sẽ, kết tinh thành tình yêu, lớn nhỏ, chan hòa, miên man, hay cô đọng tùy tâm, tùy duyên, tùy nghiệp …

Cũng vậy, sự công bằng, trân trọng sự hiện diện, sống còn của từng cá nhân trong thế gian thuờng xuất phát từ tình người, cũng luôn là tiêu đề đưa đến những thay đổi của xã hôi loài người, bởi những hệ tư tưởng, đường lối và chủ thuyết, v.v…

Chữ “theo đạo” (huớng đến một con đường) tự nó đã nói lên một quyết định, từ trái tim, từ khối óc, từ sự tư duy, hay niềm tin nào đó…

Nếu sự chân thành không có, hoặc bị chính những người lãnh đạo lợi dụng vì danh lợi cá nhân, thì chủ thuyết nào, phương cách, giáo pháp vi diệu đến độ nào cũng không thể mang đến niềm an lạc, công bằng, nhân ái cho đại đa số thành viên của xã hội đó.

Trước hết, tôi xin thắp một nén huơng lòng, kính cẩn dâng lên những người con yêu tổ quốc đã ngã xuống vì lý tưởng quốc gia trong cuộc chiến huynh đệ tương tàn, một cuộc chiến khởi đi từ những tranh giành, tính toán bởi các cường quốc, ngoại bang với lòng tham không dứt. Tôi cũng xin nghiêng mình chân thành tri ân những người đã gióng lên tiếng nói chân thành, nói lên sự thật phũ phàng rằng chúng ta đã KHÔNG hề có quyền tự quyết!

Điểm chính tôi muốn nhấn mạnh là sự phi lý, tàn nhẫn vô cùng của một cuộc chiến gần 2 thập niên trên VN, mà người dân, cũng như những người trong giới “lãnh đạo” đều không thực sự có quyền.

Cái khác giữa miền Nam và miền Bắc là miền Nam có được phần nào đó sự tự do, dù rất tương đối, và có nhiều người đã đau xót khi phải chứng kiến vận nước điêu linh, hiểu rõ thân phận của một nước nhược tiểu, bị đặt trong cái thế phải làm theo ý “ông chủ” cho tiền viện trợ. Trong khi đó, tại miền Bắc thì những tư duy về con người, về dân tộc gần như hoàn toàn bị thiêu đốt bởi những “lãnh tụ”, nhưng kẻ đã “hồ hởi phấn khởi” tôn sùng, rước vào VN các chủ thuyết vô thần, lai căng Lê-Mác. Những kẻ cầm đầu miền bắc trong suốt cuộc chiến đã bằng mọi cách muốn thôn tính, nhuộm đỏ toàn cõi quê hương theo mệnh lệnh của đảng CS quốc Tế.

Xin lập lại: dù là ở miền Nam, hay Bắc thì cái quyền thực sự được tự quyết bởi chính người dân KHÔNG bao giờ, chưa bao giờ có được trên cả nước VN.

Vừa được “độc lập”, thoát khỏi ách thống trị của thực dân Pháp, VN lại bị chia đôi và trở thành bãi chiến trường để các thể chế đối đầu thi thố, tranh giành ảnh huởng. Kết cuộc là người dân Việt bị lùa vào một cuộc chiến mà nạn nhân đa số là những người dân chân lấm tay bùn, những đời trai trẻ chết, lắm khi không toàn thây, ở miền Nam, để chống lại sự xâm lăng của những người trẻ miền Bắc bị thúc đẩy, tẩy não, kích thích để lao đầu vào cuộc chiến với “lý tưởng” Sinh Bắc Tử Nam!

Khi được (hay bị) làm nhân chứng sống cho phần nào những nghiệt ngã của một xã hội bị chiến tranh tàn phá, đầy rẫy bất công, mà nạn nhân trực tiếp liên tục gánh chịu những tai ương oan khiên đó, đa số là những người nghèo khổ, trong vùng xôi đậu, quê nghèo, khô cằn vì đạn bom không thuơng tiếc, cùng lúc, phải chứng kiến những phù phiếm xa hoa của người thành phố, thì một người có chút lòng người, chút lòng yêu nước không thể không khỏi nghe xót xa, chua chát ….

Khi bị mất đất, mất nhà vì chiến tranh tàn phá, không còn có thể trồng trọt, cầy cấy, gia đình người mất kẻ còn, tan tác khắp nơi, những người dân nghèo khổ đó đã phải chạy ra thành phố, làm lụng vất vả để có miếng cơm manh áo. Hình ảnh/đời sống như bèo dạt mây trôi của họ không được tô vẽ trong các bản nhạc tình, nhạc trẻ. Sự hiện diện đau xót của họ không làm cho những cô chiêu cậu ấm thấy phải bớt đi cảnh tiệc tùng sinh nhật, dạ vũ, hay đua đòi theo mốt, mua sắm những hàng hiệu, đồ chơi từ Pháp, Mỹ…Những mất mát vì tai trời, ách nước của ngừoi dân nghèo không làm giảm đi những rút rỉa của công bởi những kẻ có quyền, để vợ con được thêm ăn sung, mặc sướng.

“Chính nghĩa” tự do, dân chủ, nhân quyền dường như không “có phần” cho họ, những nạn nhân đau khổ nhất của chiến tranh!

Những người cậy quyền thế, thừa nước đục thả câu, tham nhũng và bòn rút của công ở miền Nam, dưới đồng tiền “viện trợ” của Mỹ thời ấy đã đưa đến sự bất mãn cùng cực của dân chúng, của sinh viên học sinh lớn bé. Họ không hiểu, hay không muốn hiểu là ngay cả chính họ cũng bị lợi dụng. Họ hãnh diện với những cái “lon”, những “hoa mai”, “ngôi sao” họ được trao tặng bởi sự hy sinh xương máu của những người lính nghèo khổ, đa số cũng chỉ muốn hoặc được tiếp tục đi học, hoặc được chí thú làm ăn, vui với gia đình, với Mẹ già, với đàn con thơ yêu dấu. Thay vì san sẻ, bù đắp những mất mát lớn lao của những gia đình cô nhi tử sĩ, họ đã vẫn “ăn trên, ngồi trước”, tận huởng lối sống xa hoa, qua sự tham nhũng, hối lộ của những kẻ có tiền, chạy chọt cho con trai khỏi phải đi lính.

Phong trào du ca ra đời với những bản nhạc nói lên phần nào sự buồn tủi của thân phận nhược tiểu, và những mơ ước cho một VN hòa bình, trong nhân bản, công bằng, với tình người bao la, dung dị. Những lời ca đôi khi là tiếng kêu thống thiết của cả một thế hệ, tiêu biểu là bài “Tuổi Trẻ Chúng Tôi” của Giang Châu

Ngay cả sách báo, truyện ngắn hay dài, cũng đã nói lên những cái hố phân chia giàu nghèo, những bất công, nghiệt ngã và những đảo lộn trong xã hội vì vật chất, vì tiền lính Mỹ bỏ ra để chu cấp cho những người đàn bà đáng thương, phải sống với nghề bán phấn buôn hương…

Và các ông, bà làm “lớn” thì vẫn tiếp tục áp phe, tham nhũng, bòn rút của công để sống một cách xa hoa, phung phí, thác loạn bên những cảnh đời lây lất, nổi trôi như đã được mô tả trong tác phẩm “Thềm Hoang” của Nhật Tiến, hay “Tòa Bin-đing Bỏ Không” của Nhã Ca…

Thế nhưng những bài hát, tác phẩm văn chương nói lên bao cảnh đời oan khiên bởi chiến tranh, hay những nguyện vọng chính đáng lại bị một số người cho là “phản chiến”! Với những người này, cứ hễ “phản chiến” , hay biểu tình chống bất côngg, thì bị xem là đồng lõa với CS! Và đã bị xem là CS thì không thể lên tiếng nói!

Từ ngay trong cái nền tự do, dân chủ phôi thai, trong bối cảnh chiến tranh nghiệt ngã ấy, tiếng nói của người dân, của người sinh viên học sinh tuy đã từng bị một số trong hàng ngũ lãnh đạo xem thường, mặc kệ, nhưng việc lên tiếng đó mới thực sự phản ảnh trung thực của một xã hội có tự do, dân chủ!

Miền Nam thua không vì thiếu người tài, mà vì thiếu đạn dược súng ống viện trợ từ Mỹ, đúng vậy! Nhưng miền Nam thua đậm vì người lính miền Nam đã phải chiến đấu vất vả, hy sinh xương máu, chỉ để thấy chua xót, ngỡ ngàng bởi những bất công trong xã hội, ngay trước mắt họ, cùng lúc có đôi khi bị “triệu’ về thành phố để dẹp loạn, dẹp biểu tình, khi chính người dân, giới trẻ miền Nam đòi quyền tự quyết, chống lại nạn tham nhũng, thối nát, bất công lan tràn…

Thật không còn gì đau xót hơn cho người lính miền Nam! Thật quá sức chịu đựng của một con người khi phải vừa đánh ngoài trận địa với một “kẻ thù” cùng chung dòng máu Việt, một kẻ thù bị tẩy não, chỉ biết tuân theo lệnh giết người như những người máy, rồi phải về lại thành phố, để thấy sự nhởn nhơ của một số người giàu sang, ích kỷ, và phải đi “dẹp” những cuộc biểu tình chống lại chính quyền, rất chính đáng, của tầng lớp sinh viên, học sinh, nhà văn, nhà giáo!

Đối với miền Bắc thì sự phẫn uất đó, những bản nhạc du ca bị xem là phản chiến thật đúng là “nhã nhạc”, giúp cho họ có thêm cái cớ để bêu rếu, kết tội lãnh đạo miền Nam!

Hòa Thượng Thích Quảng Đức tự thiêu 1963

Điều đó cũng không khác chi thời Phật Tử xuống đường biểu tình chống lại sự đàn áp Phật giáo của chế độ Ngô Đình Diệm. Dù đã thành công trong việc đưa người di tản từ miền Bắc (đa số là các con chiên công giáo) vào Nam và xây dựng một nền văn hóa, học đường rất phổ thông, nhưng vì không muốn có sự hiện diện của Mỹ, những việc bắt bớ, đàn áp Phật Tử, cấm đoán chùa chiền đã được VC và báo chí Mỹ khai thác triệt để, để có cớ mà lật đổ chính phủ Ngô Đình Diệm năm 1963, để Mỹ có thể vào miền Nam, tha hồ “cố vấn” chỉ đạo theo ý của Mỹ.

Và để đối lại những dư luận đó thì những kẻ có quyền cao chức trọng ở miền Nam đã làm gì? Đàn áp, bắt bớ thêm những ai lên tiếng trong thời TT Ngô Đình Diệm! Trong thời đệ nhị cộng Hòa thì sự tham nhũng ngày càng lan tràn, tệ hại, nhất là khi việc đôn quân, bắt quân dịch ngày càng gia tăng theo mức độ chiến tranh. Lính “kiểng” được đem về nhà để làm đầu bếp, tài xế, giữ em cho các tiểu thư công tử con nhà quan!

Mỹ muốn có mặt, tham chiến với binh lính bên VN, bằng mọi cách, và muốn kiểm soát, vì không tin tưởng, thậm chí xem thường tướng lãnh của quân đội miền Nam, Mỹ đến, với lính, và súng ống, đạn dược, với các ông “cố vấn”. Mỹ đã hy sinh nhiều lính Mỹ thật, nhưng sự hiện diện của họ chỉ làm cho VC có thêm cớ để mà bêu rếu, xỉa xói hung hăng đòi “giải phóng” miền Nam!

Từ chuyện làm đảo lộn xã hội VN với những phù phiếm, với những cô gái bán bar sống xa hoa, sung sướng hơn một người lính nghèo, hay những người công chức, giáo chức, cùng với viện mồ côi tăng vọt vì chiến tranh, vì con lai bị bỏ rơi, cho đến sự tham nhũng lan tràn bởi những kẻ có quyền cao, chức trọng, sự hỗn loạn, bất mãn, lên tiếng là điều tất nhiên phải xảy đến.

Mỹ không tin tưởng giới lãnh đạo Nam VN nên tự động, không ai thỉnh, không ai mời, chường mặt qua tận VN, để điều động, kiểm soát chặt chẽ, làm “cố vấn”! Rồi sau, cũng vì chuyện không tin tưởng, và đi đêm với Trung Cộng, vì quyền lợi của Mỹ, Mỹ bỏ mặc miền Nam sau hiệp định Paris năm 1973! Và khi Mỹ muốn đi thì “bậu gieo tiếng ác cho rồi bậu đi!” không khác khi Mỹ muốn rút khỏi Afghanistan năm rồi vậy! Khi Mỹ muốn vào, thì sẽ vẽ ra là vì muốn bảo vệ “lý tưởng” tự do nên phải vào. Khi Mỹ muốn đi thì kêu ca là miền Nam đã “không thể đứng vững trên đôi chân của mình”, cùng với bao nhiêu điều “xấu xa” khác như lãnh đạo ươn hèn, tham nhũng, đàn áp người dân v.v…(mà trước đó thì Mỹ đã dung túng vì còn muốn “ảnh hưởng” bên Đông Nam Á). Miền nam có tham nhũng không? Có chứ! Đương nhiên, không phải ai trong hàng ngũ lãnh đạo cũng thế, nhưng chỉ một con sâu thôi, cũng làm rầu nồi canh, đằng này, “sâu bọ” có cũng khá nhiều!

Ông bà ta có câu “thuợng bất chính, hạ tắc loạn” là vậy! Đừng nói chi xa xôi, trong nhà, nếu cha mẹ không biết lo lắng thương yêu con cái, chỉ lo hưởng riêng mình, thì đừng trách ai khi nó “nổi loạn”, chống đối, làm bậy!

Nhưng có thể trách họ, quy lỗi hoàn toàn cho họ không? Cũng KHÔNG luôn! Vì họ thực sự cũng chẳng có thực quyền chi hết! Nếu muốn giải phóng miền Bắc, Mỹ không cho, thì lãnh đạo miền Nam cũng phải bó tay! Nếu Mỹ muốn dung dưỡng những người dễ bảo dễ cầm đầu, vì đã dính chàm, tham nhũng công khai, thì sự chống lại chuyện tham nhũng có thể cũng sẽ khiến họ phải bị đi hành quân “mút mùa lệ thủy” như trường hợp của Ba tôi.

Thật là quá bất công, và tội nghiệp, oan ức cho người lính miền Nam và cả một số đông tướng lãnh thanh liêm, biết thương lính, thương dân nữa, sau khi phải buông súng, làm sao họ có thể tự biện hộ cho được? Khi người Mỹ đã dựa vào một số con sâu, mà đánh đồng cả tập thể chiến sĩ VNCH, để đỡ “quê” khi bỏ đồng minh, ai sẽ biện hộ, thanh minh, giải oan cho họ?

Trong khi đó, miền Bắc điêu ngoa, gian xảo, trơ tráo vẫn tiếp tục ra rả hằn học, bêu rếu miền Nam, tẩy não lính bắc Việt và tiếp tục đánh chiếm với đạn dược, xe tăng được cung cấp đầy đủ bởi TC và Nga! Thế nhưng những kẻ ích kỷ vẫn tiếp tục đổ dầu thêm lửa, tham nhũng không ngơi, nối giáo cho giặc”, khiến cho VC có thêm lợi khí về mặt tuyên truyền!

Mãi đến 1975, miền Nam mới mất thì cũng là một điều lạ!

Ba tôi, một sĩ quan Hải Quân (HQ), khoá 2, đã qua đời năm 1964, trong một chuyến công tác, khi tôi còn chưa vào tiểu học. Má tôi kể Ba tôi ghét nhất là sự tham nhũng, và cấm ngặt Má tôi không được nhận quà cáp từ bất cứ ai muốn mua “chỗ” trong HQ (vì đi HQ đỡ nguy hiểm hơn các binh chủng khác). Nhiều lúc, tôi nghĩ, may mà Ba tôi chết sớm! Người mà còn sống thì chắc sẽ đau lòng biết bao nhiêu khi phải nhìn bao cảnh bất công, bao điều nghiệt ngã, bao cảnh đời tan tác, nhất là sau 1975.

Khi không định mà đi qua Mỹ năm 1975, tôi từng ngỡ rằng những người từng làm “lớn”, có quyền trong quân đội, trong chính phủ miền Nam sẽ rất buồn, và hối hận nếu đã từng “lỡ dại”, “nối giáo cho giặc”, góp tay làm cho miền Nam bị mất vì sự tham nhũng, ích kỷ, yếu đuối của họ.

Thế nhưng phần lớn trong số này, nhất là những người muốn “dựng lại niềm tin vào VNCH”, vẫn tiếp tục luận điệu đổ tội cho những kẻ “phản chiến”. Nếu những năm trước 1975, họ không tham nhũng, biết thương dân, lo cho người tản cư từ các vùng xôi đậu, khiến cho dân nghèo có công ăn việc làm, xa lánh VC, và nhất là khiến cho Mỹ chỉ viện trợ, mà không “hiện diện” trên Nam VN, thì làm sao có sự kiện phản chiến, làm sao mà VC nó giựt dây, nó lũng đoạn miền Nam được? Mỹ “lắng nghe” người VN biểu tình nên rút quân hả? Nghe hay nhỉ! Bao nhiêu năm ở đây, họ đã học được gì từ chính sách đối ngoại của Mỹ?

Một cuộc chiến được dựng nên bởi ngoại bang: Mỹ, Tàu, Nga! Người chết đa số là người dân Việt! Nếu còn chút lòng thương dân nghèo, lính tráng hằng ngày đối diện với cái chết, cùng lúc thấy rõ những cảnh đời xa hoa ích kỷ, thì làm sao mà một người có chút lương tri, có chút lòng nhân không bất mãn cho được? Nghèo khổ, cùng đinh đến đâu, họ cũng là người, tại sao mạng của họ bị coi thường, xem rẻ như vậy? Ngay cả những người miệt mài trong rừng sâu nước độc, hy sinh cả một đời trai trẻ dãi nắng dầm mưa trong bao năm chinh chiến, họ đã có được tiếng nói gì?

Mấy chục năm rồi, cái luận điệu đổ thừa đó vẫn tiếp tục, bởi những người từng hưởng sự “thanh bình”, được thảnh thơi đến trường, ăn chơi, mơ mộng, nhờ sự hy sinh xương máu ngút trời của những người lính tội nghiệp, và nhờ cả sự làm công với giá rẻ mạt của người dân nghèo phải tản cư kiếm đường mưu sinh, sống sót ….

Câu hỏi “Tại sao phản chiến”, theo thiển ý, nên thêm một chữ “Tại sao KHÔNG phản chiến”? Trong một nền dân chủ thực sự, có tự do thực sự, thì chuyện phản chiến là bình thường, đáng trân trọng. Người dân Mỹ phản chiến hà rằm! Từ chiến tranh Đại hàn, đến Viêt Nam, đến Trung Đông, Iraq, Syria, v.v…Chiến tranh nào Mỹ tham gia cũng có người chống vì chống sự tàn ác phi nhân của những con buôn vũ khí, hưởng lợi từ chiến tranh. Thế nhưng những quyết định bắt đầu và kết thúc sự tham chiến của Mỹ không bao giờ, chưa bao giờ là vì chính phủ Mỹ đã “nghe lời người dân Mỹ”! Báo chí truyền thông cũng là một bộ phận thứ tư, trong đường lối đối ngoại, trong chiến tranh lạnh của Mỹ!

Khi, vì lợi ích của quốc gia, Mỹ muốn đến hay đi, sẽ có nhiều cách để chính phủ dẫn dắt truyền thông Mỹ, miễn sao không “mất mặt quá độ ” thôi! Chính người dân Mỹ mà còn không ảnh hưởng được thì nói chi đến tiếng nói của một vài nhân sĩ miền Nam, hay một thầy tu lưu vong hằng mấy chục năm như thầy Nhất Hạnh, trong tay không có chút quyền hành, hay ảnh hưởng chi đến chính trường Mỹ, thời bấy giờ! Nhưng dù chính phủ Mỹ có nghe hay không, có nhận hay chối, thì chúng ta vẫn phải có bổn phận phải lên tiếng, để nhận chân cái thân phận khổ ải của một dân tộc nhược tiểu, chưa bao giờ thực sự có quyền tự quyết, mãi cho đến ngay bây giờ!

Còn lên tiếng với CS hả? Từ khi nào người CS đã học được cái “hạnh” lắng nghe tiếng dân? Họ giết sạch, thẳng tay thanh trừng người nào dám lên tiếng, chỉ vì họ chỉ biết vâng theo lời chủ nhân ông Tàu, Nga trước 1975. Sau 1975, “thắng” rồi, ai có thể khiến họ phải nghe lời yêu cầu, “thỉnh nguyện”? Đó là lý do những ai trong hay ngoài nước chống họ đều bị bêu rếu, đánh phủ đầu, tống giam, hay thanh toán ngay lập tức. Những người về VN trong mấy chục năm qua, đã có ai lên tiếng đòi được cái quyền gì cho người dân chưa?

Cho nên, có lẽ chúng ta nên nhìn lại chính mình, để hiểu tại sao có chuyện phản chiến bên VN, dù kết quả thắng thua của miền Nam gần như hoàn toàn không dính dáng chi đến tiếng nói của sinh viên, học sinh, hay các phong trào du ca, các nhà văn, nhà chí sĩ, cả những nhà tu dấn thân vì tình yêu người, xót xa, khắc khoải, ưu tư với tiền đồ, tương lai dân tộc ngày đó!

Minh Phượng

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Mồng Một

Mồng một mây vương vấn lưng trời
bên đời khoan nhặt tiếng mưa rơi
vẫn mong ngày sáng sau đêm tối
cho những ưu phiền cũng ra khơi

Mồng một nơi đây gửi chút lòng
huớng về quê cũ những dòng sông
mang nguồn sống lại cho muôn loại
vẫn giữ niềm tin giữa có không

Mồng một nơi đây gửi chút tình
bên ngàn tia nắng những bình minh
mong người người sống trong an lạc
dâng nén huơng lòng giữa lặng thinh

Mồng một nơi đây chúc mọi người
Sen lòng…đây đó vẫn còn tươi
phút giây thiền tọa bên tâm tịnh
xin gửi khắp nơi những nụ cười

Minh Phượng

Posted in Uncategorized | 2 Comments

Giao Thừa …

Giao Thừa …trời đất thênh thang
Quyện theo hương khói, lan tràn niềm thương
Nguyện cầu an lạc muôn phương
Thiện tâm sáng tỏa khắp đường trần gian…

Minh Phượng

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Chút Tâm Tình về buổi Tất Niên – QGNT Nam CA

Ngày thứ bảy, 22 tháng 1, 2022 là buổi họp mặt Tất Niên của Thầy Cô và cựu học sinh QGNT ở ngoài công viên vì không dám làm trong nhà, hay ra nhà hàng….Trước đó vài hôm nghe tin thời tiết là sẽ có gió nhiều Phượng cũng hơi lo lo nhưng may sao, đến ngày picnic thì trời lại bớt gió…

Thật là một ngày vui quá chừng vui vì đã hai năm rồi mọi người mới có dịp gặp lại nhau, tay bắt mặt mừng và đa số đều mang mặt nạ dù đã chích cả ba mũi. Bao câu chuyện vui, bài hát Xuân được thầy cô, học trò sẻ chia trong thân tình thật ấm áp….Thầy Thọ và thầy Phước kể chuyện vui, làm mọi người cười như nắc nẻ…Phần văn nghệ cây nhà lá vườn, hát theo nhạc “karaoke” vào dàn âm thanh Phượng mang đến cũng được hưởng ứng tận tình, và mọi người lại được nghe Thầy Phước hát vọng cổ, thầy Thọ hát mấy bài nhạc hay quá chừng hay luôn. Anh Thiềng hát những bản nhạc xuân, giọng trầm ấm như ca sĩ vậy. Chị Hoa cũng cho mọi người thưởng thức bài “Cánh Thiệp đầu Xuân” thật dễ thương. Lúc sắp “tan hàng” thì mọi người cũng đã cùng nhau hát chung bài Ly Rượu Mừng….

Thể theo lời yêu cầu của cô Mai Dung và cô Hòa, Phượng đã hát bài Hoa Xuân. Nay xin được thu lại để quý cô nghe cho vui….

Buổi họp mặt có sự tham dự của quý thầy cô sau:

Cô Võ Kim Sơn và thầy Phước
Cô Hoàng Mai Dung
Cô Nguyễn thị Hòa
Cô Chương, thầy Sang và ái nữ của cô thầy (từ bên Anh qua chơi)
Thầy Nguyễn Lộc Thọ
Thầy Phạm Trọng Phu

Cựu học sinh hôm đó có:

Chị Nam Bùi
Chị Hoa Đỗ
anh Trương
anh Chiến
Anh Đạo
Anh Thiềng
Anh Hà
Tuấn Phạm (bạn cùng lớp với Phượng)
Vũ Trung Lễ (bạn cùng lớp với Phượng, đang định cư bên Torronto, Canada)
Minh Phượng

Lễ từ Canada đang đi công tác bên này đã đến chung vui, và một số kỷ niệm ngày xưa với cô Mai Dung, Giáo Sư Hướng Dẫn cho lớp của cả ba đứa, lại được tuôn tràn, khiến thầy trò lại thêm một phen cười như nắc nẻ. Một trong những câu chuyện vui vui được nhắc đến là chuyện này (cô Mai Dung, Tuấn, Lễ, và Phượng và vẫn còn nhớ thật rõ):

Năm lớp 8, trong 1 giờ Hướng Dẫn với Cô Mai Dung (Cô dạy Anh Văn, và cũng là Giáo Sư Hướng Dẫn cho lớp A2), Lễ và Minh (người bạn thân nhất của Lễ, và luôn ngồi chung bàn với Lễ) không biết đã “hờn anh, giận em” vì chuyện gì, đến nỗi phải vẽ phấn trên bàn phân chia ranh giới! Nhưng có lẽ vì Lễ cứ tiếp tục “chọc ghẹo” Minh, làm Minh điên tiết, cuối cùng, Minh nhảy ra khỏi bàn, mặt đỏ bừng lên (trong khi Lễ vẫn còn cười hinh hích) và đứng giữa lớp hăm rõ to: “mày nói nữa tao bắn mày à!”, Phượng nhớ cả lớp ngạc nhiên, ngẩn tò te nhìn cái drama diễn tiến đạt kỷ lục của hai bạn và cuối cùng Minh đã rút súng ra, bắn Lễ một phát …đầy nước, từ cây súng nước! Bữa đó Phượng phải gập người, ôm bụng, đau cả má, muốn gãy ba sườn vì mắc cười quá! Chắc là cô Mai Dung đã phải cố gắng kinh khủng để khỏi cười nghiêng ngửa như đám học trò …bất lịch sự, trong khi Minh sượng trân, đứng im như trời trồng. Rồi chỉ vài giây sau đó, Minh đã bật khóc nức nở, khóc thật to, chắc vì Minh tức khi thấy cả lớp (kể cả Lễ) cười ầm ĩ, thiệt tội nghiệp Minh gì đâu! Phượng nhớ cô Dung chỉ khẽ nhăn mặt, xong quay mặt đi để học trò không thấy cô cười và nói: “thôi đi Minh, con nít quá đi! Đến tuổi này rồi mà còn chơi súng nước làm chi vậy?” Tới bây giờ mà mỗi lần nhớ đến, Phượng vẫn còn tức cười, và nghe thương làm sao khoảng thời gian tuyệt vời khi cả đám còn quá đỗi trong trắng, ngây thơ….

Tuấn, Cô Mai Dung, Phượng và Lễ (Cả ba đứa đều học với cô trong ba năm ở QGNT và cô là là GS Hướng Dẫn cho lớp của ba đứa năm lớp 8 và lớp 9)

Xin cảm ơn anh Trương đã giúp em mang lều, mua nước uống và chị Nam Bùi đã giúp mua bánh mì thật ngon cho buổi họp mặt “ăn ít, vui ca nhiều” ….

Xin chân thành kính cảm ơn quý thầy cô và quý anh chị đã dành thì giờ quý báu, đến chung vui, hàn huyên tâm sự, sẻ chia vui buồn, và đóng góp văn nghệ của quý thầy và quý anh chị QGNT trong buổi họp mặt nhỏ nhưng tràn ngập thân tình vừa qua.

Xin cầu chúc Quý Thầy Cô, quý anh chị cùng quý quyến một năm mới an khang thịnh vượng, mắn may, hạnh phúc.

24/1/2022

Minh Phượng

Posted in Uncategorized | Leave a comment