Kho Sách Cũ

Advertisements
Link | Posted on by | Leave a comment

Má Vẫn Trong Đời …

ma

Vu Lan…thơm ngát khói huơng trầm
Má vẫn trong đời ….vẫn quanh năm
vẫn phủ tình thuơng yêu bất diệt
cho lòng con vẫn sáng trăng rằm

Con sẽ không cài hoa trắng đâu!
trong tim con Má vẫn nhiệm mầu
vẫn ở bên con từng khoảnh khắc
từng tế bào, câu nói sắc sâu …

Năm năm rồi ….nhớ Má làm sao!
Gương Má sáng soi tự thuở nào
dẫn dắt con đi trong chánh niệm
từ bi, trí, dũng giữa lao xao….

Từng ngày vui bước tiếp chân người
Con giữ trong hồn đóa sen tươi
để nhớ và an tâm vững tiến
bên tình thuơng Má …mỉm môi cười

Vu Lan nay dốc hết tâm mình
gieo rắt an hòa giữa điêu linh..
hồi huớng chút lòng cho khắp chốn
được bình an, bên những vô minh….

Minh Phượng

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Ngày Hiền Mẫu

IMG_E6693

Một bó hoa tươi, một chút lòng
Bốn năm rồi… hết những chờ mong
Nay ngày Hiền Mẫu con chỉ biết
Cảm tạ tình thâm giữa thinh không

Má vẫn bên con, mỗi một ngày
từ trong mạch máu, chẳng hề thay
cho con luôn thấy mình hạnh phúc
Có Má trong đời, thật mắn may…

Xin chúc chung quanh, hết mọi người
cuộc đời đôi lúc héo, lại tươi
bên tình yêu Mẹ không vơi cạn
cho suối ngát xanh, rộn tiếng cười

Happy Mother’s Day

Minh Phượng

 

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Lại Một Tháng Tư …

Image result for tháng tư đen

Mất Ba, mất nước, tháng tư ơi
mất cả mộng mơ cao ngút trời
hun hút trôi đi theo sóng lạ
gọi hồn, tang trắng chít chơi vơi

Tháng Tư …cơn lốc cuốn bao đời
bẻ súng!? đạn thù vẫn khắp nơi…
xác chết lan tràn trên quốc lộ
“tự do!”, mất trọn vốn, không lời!

Tháng tư về… nhớ những tang thuơng
tử biệt sinh ly lắm đoạn trường
chính trị ván cờ xoay đổi chủ
trăm ngàn người bỗng sống tha huơng…

Bao người dân cuống quýt lao xao
tự vẫn còn hơn phải đứng chào
cờ máu! cho niềm tin tắt nghẹn
triệu đời người phút chốc hư hao…

Nỗi đau còn đó tháng tư đen
để nhớ “đồng minh” bỏ, thật hèn
để nhớ bao người đi “cải tạo”
thuyền nhân bỏ xác giữa đêm đen

Gọi con “Quyên”, vọng mãi quê nhà
“Duy Việt” trong hồn cánh chim xa…
ấp ủ, ươm mầm, yêu tiếng Mẹ
vun bồi hy vọng mến quê Cha

Mốt mai con tiếp bước lên đường
dựng lại quê nhà dựng tình thuơng
chủ nghĩa ngoại lai không siết cổ
trẻ con vui cắp sách vô trường…

Ngày qua tháng lại vẫn chờ mong
Một sáng mai dòng giống Lạc Hồng
sẽ chuyển mình vươn vai Thánh Gióng
ấm no toàn cõi, rạng trời Đông …

Minh Phượng

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Giỗ Ba Năm Nay….

thumb_IMG_6172_1024

Năm nay có được Ba trong nhà
Và Nội, Bác, em… nay hết xa
thành tâm con khấn trong thương nhớ
Ba về vui với cháu, con …nha!

Xin cám ơn Ba: ánh thái dương
đã gieo hạnh phúc, phủ tình thương
cho Má, con và chung quanh nữa
không thấy cô đơn giữa vô thường …

Con nhớ Ba vui rộn tiếng cười
có Ba về hoa lá thêm tươi!
như nắng bình minh, cơn gió mát
Có Ba, yêu khắp chốn muôn người!

Giỗ Ba xin khấn trọn tấc lòng
tháng tư về ray rứt thinh không
xin anh linh giúp cho quê mẹ
sẽ lại là “Minh Châu Trời Đông” ….

Minh Phượng
Thứ bảy, 21 tháng 4,  2018 (6/3 Năm Mậu Tuất, AL)

(Ba mất  ngày 17 tháng 4, (tức ngày 6 tháng 3 âm lịch), 1964, trên đường về nhà sau một chuyến công tác ….)

 

Posted in Uncategorized | 2 Comments

Thanh Minh …Bốc Mộ!

thumb_IMG_5597_1024Năm nay là lần đầu tiên cả ba chị em tôi cùng về VN vào tháng 4, cái tháng định mệnh trong lịch sử đau buồn của người Việt Tỵ nạn CS và cũng là tháng (theo lịch Tây) mà  Ba tôi đã mất sau một chuyến công tác, ngày 17/4/1964 …

Lý do chính cả ba chị em cùng về là để mang tro của ông nội tôi, bác Hai tôi, Ba tôi, và em Nguyệt tôi qua để cùng xum họp với tro của Má tôi, nhất là vì chúng tôi không muốn những nắm xương tàn của người thân phải thêm một (hay hai ba) lần nữa phải bị đào lên, mang đi cải táng chỗ khác. Chị tôi bảo việc bốc mộ tốt nhất nên làm vào tiết Thanh Minh, năm nay bắt đầu từ ngày 5 tháng 4 2018,  và vì vậy, chúng tôi đã đồng lòng mua vé về trong khoảng thời gian này ….

Trước đây Ba tôi và em Nguyệt ( mất tháng 12/1974) được mai táng ở Nghĩa Trang Đô Thành (bị san bằng thành công viên Lê thị Riêng bây giờ). Tôi nhớ rất rõ ngày nhận được thư và hình bốc mộ của bà con bên VN gửi qua, tôi đã lặng người, khóc sướt mướt,  lòng đau quặn thắt khi nhớ đến những ngày lên thăm mộ Ba tôi, thăm em Nguyệt gần như hằng tuần …Hai năm cuối, trước ngày đột ngột lìa xa quê hương năm 1975, tôi là đứa “dành phần” đạp xe đạp lên lau mộ Ba vì tôi thấy ông giữ mộ Má tôi mướn làm ẩu quá! Tôi không thích chút nào khi thấy ông dùng nước gì đen ngòm chùi mộ Ba tôi! Khi em Nguyệt mất, gần như mỗi ngày, tôi đều ghé thăm em trước khi đạp xe về nhà …Tôi đã nghẹn ngào tức tưởi nghĩ “chúng nỡ nào san bằng nơi an nghỉ ngàn thu của những người tôi thương yêu nhất trong đời!”

Lượt đó, bà con bên VN đã phải giúp gia đình tôi đào các phần mộ lên, rồi đem chôn chung lại ở khu nghĩa trang của gia đình, thuộc khuôn viên chùa Từ Thoàn. Ngôi chùa này trước đây được tạo dựng nên do sự cúng dường của Bà Cô tôi, ngay trên một phần đất hương hoả của gia đình bên họ nội…

Giờ đây, chùa Từ Thoàn đã bị quốc hữu hoá và nghĩa trang của gia đình tôi dần dà biến thành nghĩa trang chung với những ngôi mộ mới được xây lên, bởi những người có tiền…

Khi bắt đầu hỏi thăm về thủ tục bốc mộ, đem thiêu và mang qua Mỹ, chị tôi được cho biết rằng việc này cần có giấy khai tử! Tôi chưa hề biết đến giấy khai tử của những người thân và nếu có thì chắc là Má tôi cũng đã bỏ vô tủ sắc khoá lại trước khi dẫn tụi tôi đi vào Hải Quân Công Xưởng để trú bom ngày 29/4/1975 (nhưng rồi thì gia đình chúng tôi đã đi luôn trong đêm đó)! Chúng tôi thực sự rất lo lắng, lúng túng, không biết làm cách nào thì họ bảo còn một cách nữa là có người thân bên VN đứng ra làm giấy, chứng nhận rằng ngôi mộ chôn chung 4 cốt của người thân chúng tôi thực sự là có liên hệ huyết thống, thì nhà quàn mới chịu thiêu.

Lúc đầu chúng tôi rất bối rối vì không ai chịu giúp cho, nhưng cuối cùng, lúc chúng tôi gần về, thì có người con trai của bà dì họ chịu đứng ra làm giấy cho đúng tủ tục để đào mộ, thiêu cốt. Tuy vậy chúng tôi vẫn rất hồi hộp lo âu, nhất là khi nghe nhiều người “bỏ nhỏ” rằng việc đào mồ, thiêu cốt của người thân bây giờ rất phức tạp, mất nhiều thì giờ và có thể cũng chẳng đi đến đâu hết! Có người còn bảo tôi thôi thì cứ về như đã định, nhưng đừng nghĩ là sẽ làm được gì hết, và chắc chắn là tôi sẽ không thể nào mang được cốt tro qua trong một hai tháng, chứ đừng nói là về 2 tuần (tôi chỉ xin nghỉ được một tuần, cộng thêm tuần “Spring Break” trong trường nữa)!

Hằng ngày, tôi  thành tâm khấn vái, cầu mong là ít nhất khi khởi công, tôi được có mặt cạnh bên để khi mang được cốt Ba tôi và em tôi ra khỏi mộ phần, tôi có thể được chứng kiến …Chị và em trai tôi giờ đã về hưu sớm nên cả hai bảo nếu cần sẽ ở lại thêm cho đến khi xong việc.

thumb_IMG_5614_1024

Chị tôi căn dặn chúng tôi nhớ khấn vái Ba tôi, má tôi, ông bà phù hộ cho công việc được trôi chảy. Hôm bốc mộ, tôi cứ lo lắng không biết những hũ, khạp chôn xương người thân mình có còn ở dưới lòng đất của mộ huyệt hay đã bị di dịch đi chỗ khác vì đất ruộng xưa quá mềm, nhất là khi việc xới đào cho thấy nước đã bị đọng dưới mộ rất nhiều, khiến đất hoá thành bùn đen kịt và có mùi lưu huỳnh xông lên nồng nặc …. Trời hôm đó nắng chói chan, thật nóng, tội nghiệp mấy người đào mộ chảy mồ hôi như tắm . Một số chị em họ cũng đã cùng chúng tôi ra chứng kiến việc bốc mộ từ lúc bắt đầu.
thumb_IMG_5623_1024

May mắn làm sao, cuối cùng thì hai khạp đựng hũ cốt tro của Ba tôi và em Nguyệt cũng đã được đào lên.  Khi khạp được cạy ra, nhìn hũ tro của Ba tôi, và của em Nguyệt, cảm xúc dâng tràn, mấy chị em tôi không ngăn được dòng lệ chảy chan hoà, vừa mừng, vừa tủi ….Đã 54 năm rồi chúng tôi mất Ba, và đã gần 44 năm rồi, giờ chúng tôi mới được nhìn và bưng gọn trong tay hũ đựng cốt tro em Nguyệt thân yêu của mình …

Tôi nhớ hoài những năm Ba tôi mới mất, nằm mơ thấy Ba về, tôi mừng lắm, tuy nỗi buồn của một đứa bé lên 5 cũng rất mau phai! Nhưng khi em Nguyệt mất,  tôi xuống tinh thần trầm trọng, sầu thảm vô biên, vì lúc đó, tôi 15, và em 13 tuổi, cái tuổi dễ bị chấn động, xúc cảm tột cùng trước những mất mát, đổi thay….

thumb_IMG_5594_1024

Trước khi em bệnh hai đứa tôi rất thân nhau, vì cả hai đều thích viết lách, làm thơ … Nguyệt hay viết truyện giả tưởng, làm thơ thương mây khóc gió,  mơ mộng tuyệt vời, được đăng trên báo Tuổi Hoa nhiều lần. Tôi nhớ là đôi lần đọc bài em viết mà ngẩn ngơ, không hiểu sao nó lại có trí tưởng tượng phong phú quá vậy! Nguyệt lại tự học đàn guitar từ lúc còn bé tí, cái đàn to quá, Nguyệt phải để nó nằm dài ra, chơi như đàn tranh!  Em út của tôi rất hiền, ai nói gì không vừa lòng chỉ khóc thôi, nhưng khóc thật dai, khóc xong mệt ngủ, tỉnh dậy em khóc tiếp! Sau khi Nguyệt mất, tôi cứ mãi xót xa, tiếc nuối và hối hận vì mấy tháng trước khi em tôi mất, tôi đã có những lầm lỡ, làm em buồn nhiều …Tôi thật sự yêu và quý em tôi vô cùng. Khi Nguyệt mất rồi, cả chục năm sau, tôi cứ nằm mơ thấy em còn sống. Thấy được em trong mơ,  tôi mừng quá, ôm chặt em vào lòng, hứa sẽ không bao giờ làm em buồn nữa, cứ tỉnh dậy là khóc ướt dầm cả gối.

Giờ thì tôi cũng đã được ôm hũ cốt em trong tay, thật là một hạnh phúc hiếm hoi. Mây trắng trên trời hôm ấy thật cao, nhưng mi mắt tôi cay cay,  mừng ngày xum họp với những người thân nhất trong đời …Có cái gì khiến cổ tôi nghèn nghẹn, không nói nên lời, vừa buồn vì nhớ thương em với trăm ngàn kỷ niệm tuôn tràn về, vừa nghe  nhẹ nhõm vì bây giờ tôi không còn phải lo lắng chuyện gì sẽ xảy ra đến cốt tro của Ba và em mình nữa

thumb_IMG_5626_1024

Sau đó thì hai khạp đựng cốt của ông nội tôi và bác Hai tôi cũng được đem lên . Tuy tôi không có một chút kỷ niệm vào với ông và bác cả vì cả hai đã qua đời rất lâu, trước khi anh chị em chúng tôi chào đời, nhưng sợi dây liên hệ huyết thống thiêng liêng khiến tôi cảm thấy thật vui mừng quá đỗi vì cuối cùng cũng đã được “gặp” ông nôi và bác Hai mình ( Bác là anh ruột Ba tôi, qua đời lúc còn rất trẻ và không để lại một đứa con nào….)

 

 

Chiều đó, Minh, người em bà con thật tốt bụng và lanh lẹ của chúng tôi  đã liên lạc, hẹn giờ và hướng dẫn chúng tôi đến nhà quàn để thiêu các cốt. Minh đứng tên bảo đảm việc bốc mộ người thân, giúp chúng tôi làm mọi thủ tục giấy tờ, nên việc hoả thiêu cũng được hoàn thành tốt đẹp . Hai hôm sau thì một đứa cháu họ, con của một người em bà con khác, cũng đã giúp chúng tôi đưa các hũ tro lên văn phòng kiểm nghiệm để làm giấy tờ sẵn sàng cho chúng tôi mang về HK .

thumb_IMG_6099_1024

Thật không thể ngờ mọi việc đã diễn tiến thuận lợi, suông sẻ, không bị một trở ngại nào hết, và được hoàn tất sớm hơn những dự tính của mấy chị em tôi . Chúng tôi ngẩn ngơ cảm động, vui mừng và thấy mình quá đỗi mắn may…Thực tình , trước khi về VN, chúng tôi đã chuẩn bị tinh thần để đối phó với những khó khăn, phức tạp được nghe thấy từ những  người quen khác đã từng làm việc bốc mộ, thiêu xác và đem qua HK … Chị em tôi không biết nói sao để cám ơn cho đủ những giúp đỡ tận tình của các người em bà con, và các cháu. Minh và các cháu cũng đã giúp chúng tôi cho cả bốn hũ vào thùng sao cho thật chắc, không thể bị bể được để tôi mang về lại Mỹ.

 

thumb_IMG_6087_1024

Vài hôm sau khi có giấy tờ, tôi đã được “bưng” trên tay suốt đoạn đường về cả một thùng to, đựng bốn hũ cốt tro của ông Nội, Bác Hai, Ba và em Nguyệt tôi về lại HK ….Tuy xách nặng (cả thùng nặng đến gần 8 kg), nhưng lòng tôi nghe lâng lâng, thơ thới, và cánh tay thường ngày yếu xìu, bỗng dưng như có sức mạnh phi thường….Ngay sau khi về lại nhà, tôi đã nhờ các con mình mua chút hoa quả, thức ăn chay để cúng, đón rước ông cố, ông ngoại , ông bác và dì Nguyệt của các cháu….

thumb_IMG_6100_1024

về trong nắng chói thênh thang
đường xưa gốc rễ phơi vàng tả tơi
về trong nước mắt tuôn rơi
xương xưa gom lại nuốt lời thuơng đau
về “thanh minh”, cốt chôn lâu
đốt ra tro bụi cất sâu nỗi sầu….

Trong những ngày không phải lo việc bốc mộ, tôi cũng đã thu xếp để được gặp Cha Phạm Trung Thành để gửi một ít quà uỷ lạo cho Thương Phế Binh.  Cha nói chuyện thật vui và càng nghe, càng thêm khâm phục những việc Cha đã và đang làm cho TPB, và bao nhiêu người khốn khó khác trên quê hương, mặc bao khó khăn, sóng gió …

thumb_IMG_5530_1024
Nhân dịp về lấy cốt tro này, tôi cũng đã có được dịp cùng với hai người bạn đi thăm Cô Muội, Thầy Hồ và cô Kim.

 

 

 

 

Thầy Cô vui lắm và càng nghe thầy cô thăm hỏi, càng cảm nhận được tấm tình thương bao la của cô thầy đối với mình, trước sau không đổi. Cầu mong thầy cô luôn được an lành, và có nhiều sức khoẻ ….

Tuy không định trước, nhưng rồi Thanh, bạn cùng lớp 9 năm 1975,  đã thu xếp để tôi được hội ngộ với nhóm bạn Tổng Hợp QGNT, trong đó có vài người học cùng lớp đã gần 43 năm cách xa, nay mới gặp lại.  Đặc biệt nhất là tuy không hẹn, nhưng cuộc họp mặt khá hy hữu này lại có cả Kim Thanh từ Texas, và Bích Liên từ Virginia,  cũng đang về VN …. Hôm đó thật là vui, và bao nhiêu chuyện xưa giữa những người bạn đồng môn, cùng lớp, chuyện học ít phá nhiều của đám học trò quái quỷ lại có dịp tuôn tràn, nói hoài không dứt.

thumb_IMG_5535_1024
Xin cám ơn anh Đỗ Ngọc Anh, anh Tri Phương, chị Thái Loan, chị Lan Hương, Tuệ Khanh và Bình Minh  đã cho chị em Phượng có được dịp thưởng thức một bữa ăn thật ngon  trong khung cảnh thanh lich với những câu chuyện dòn tan, vui nhộn  bên nhau..
Screen Shot 2018-04-23 at 3.36.06 AM
Xin cám ơn chị Trúc Bạch, Tuệ Khanh thật nhiều đã chiêu đãi Phượng một buổi tối thật ngon với chầu cà phê tuyệt diệu, bên những mẩu chuyện nho nhỏ, thân tình …

thumb_IMG_5581_1024

Cuối cùng, xin cám ơn bạn rất thân Dịu Hiền đã đến đưa đón Phượng nhiều lần, đi thăm Cô Thầy, và đã thăm hỏi ân cần mấy chị em dù chính Hiền cũng vừa lo chay tang cho đứa cháu  mang trọng bệnh mà Hiền đã chăm sóc, nuôi dưỡng như con ruột trong sau hơn một năm dài . Xin thành tâm nguyện cầu cho cháu sớm thảnh thơi nơi miền Tịnh Độ và nguòi bạn tri kỷ, tri âm của mình được sớm hồi phục cơn chấn động và thân tâm luôn an lạc ….

thumb_IMG_5673_1024

Xin cám ơn những người bạn thương mến của ngôi trường Tổng Hợp nhỏ bé thân yêu, và tất cả quý anh chị QGNT bên Phổ Thông và Ban Đại Diện QVN đã bỏ thì giờ quý báu để đến họp mặt,  hậu đãi một người về từ phương xa, làm vơi đi rất nhiều những lo lắng bồn chồn trong mấy ngày lo việc bốc mộ người thân…

Xin đa tạ thân bằng quyến thuộc và xin chúc tất cả luôn nhiều sức khoẻ và may mắn, bình an trong cuộc sống …

Một chuyến đi về lại cố hương
Lửa bừng thiêu rụi cốt và xương
Xót xa lệ tràn khi bốc mộ
Vẫn ủi an, xum họp tình thương

Có những niềm đau kín trong lòng
Sầu vương theo gió, cuộn theo sông
Ba, em, nội, bác cùng cải mộ
Một nấm mồ, bốn cốt, cạn nông….

Còn lại nơi đây bao tiếc thương
Trào dâng kỷ niệm những năm trường
Nay không phải tìm thăm Ba nữa
Hũ cốt theo con suốt đoạn đường….

Con nhớ Ba  cười tươi rạng ngời
Dạy con, khuyên nhủ, lẫn đùa chơi
Ba là ánh đuốc soi đêm tối
Là thái dương sưởi ấm cuộc đời

Và nhớ năm nào lên mộ Ba
Đêm khuya chênh chếch bóng trăng ngà
Khi ra về xốn xang trong dạ
Nghĩ đến Ba, phải ở khác nhà!

Và xót thương em tôi, Nguyệt ơi
Bao năm quay quắt ở bên trời
Nhớ em đàn, viết văn, hay mếu
Kỷ niệm mãi theo cả cuộc đời…..

Cứ muốn được ôm em, nắm tay
Sau khi Em mất, mãi loay hoay
Thiết tha mong nói lời xin lỗi…
đã khiến em buồn, nghe rứt ray….

Giờ Má, Ba, Nội, Bác một nhà
Và em tôi cũng hết ở xa….
Khói hương trầm quyện trong tĩnh lặng
Nghe chút an nhiên rất thật thà….

Xin cảm ơn, trân trọng tình thân
Dẫu xa bao năm vẫn nghe gần
Đã cùng chung tay, lo bao việc
Không đắn đo, suy tính phân vân….

Xin cảm ơn ai không họ hàng
Trải tình người ấm áp tràn lan
Cho tin yêu chợt bùng sáng dậy
Hy vọng vươn giữa những hoang tàn….

Minh Phượng
15 tháng 4,  2018

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Hội Project MotiVate Tưởng Niệm 30/4

Screen Shot 2018-04-22 at 10.24.12 AM

Vào ngày 15 tháng 4, 2018 hội Project MotiVATe đã đồng lòng tưởng niệm 43 năm ngày Sài Gòn thất thủ, một công tác được soạn thảo và điều động bởi Lê Võ Duy Việt, qua nhiều tuần hội họp trong cuối tháng 3 và đầu tháng tư, 2018 .

Đây là năm đầu tiên con trai tôi, Duy Việt,  tổ chức buổi lễ tưởng niệm 30/4 cho hội Project MotiVATe . Đây là một hội thiện nguyện, điều động và cố vấn bởi các người trẻ có nhiệt huyết và trình độ kiến thức bậc đại học,  được lập ra cho các trẻ em vị thành niên gốc Việt, đang gặp khó khăn trong học đường vì nhiều lý do khác nhau, hoặc không thể nói chuyện với gia đình vì thiếu sự cảm thông, hay thiếu định hướng trong cuộc sống, tương lai …

Duy Việt đã bỏ rất nhiều công sức trong việc tìm hiểu, thu thập hình ảnh từ sách vở, các trang mạng để viết bài thuyết trình, cũng như liên tục điều động hướng dẫn các cháu trong hội để thực hiện công tác này . Chủ đích là để các cháu, đa số không có chút khái niệm gì về sự thực của chiến tranh Việt Nam, và không có những cuộc đàm thoại với cha mẹ, có cơ hội hiểu biết rõ ràng những nhận định về chiến tranh từ chính những người trong cuộc và những diễn tiến lịch sử, từ năm 1954, khi người dân miền Bắc đã bỏ phiếu bằng chân, với cuộc di cư vĩ đại đầu tiên trong lịch sử dân tộc để có được tự do, nhân bản.

Screen Shot 2018-04-22 at 10.24.27 AM

Trước tiên, vào ngày 28/3/2018, Duy Việt đã soạn sẵn và in ra một tờ phỏng vấn có khoảng 38 câu hỏi để các thiện nguyện viên và các cháu có thể phỏng vấn cha mẹ mình về những kỷ niệm và kinh nghiệm của họ trong và sau chiến tranh với những mấu chốt quan trọng vào các năm 1954, 1963, 1968 và 1975. (Xin xem tờ phỏng vấn đính kèm).

Hai tuần sau đó, 4/4/2018, và 11/4/2018, các cháu đã có hai buổi bàn luận, học hỏi, đúc kết về chiến tranh Việt Nam qua những kinh nghiệm, quan điểm của cha mẹ họ, thu thập được từ những câu hỏi trong tờ phỏng vấn .

Sau đó, các cháu được sự đồng ý, cho phép của phụ hunh để được đi “công tác” với hội vào ngày 15/4/2018 .

Screen Shot 2018-04-22 at 10.25.27 AM

Duy Việt đã hướng dẫn cả hội đến thăm ba địa điểm có ý nghĩa quan trọng trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt ở Quận Cam: Công viên Tự do Sid Goldstein, Đài tưởng niệm Thuyền nhân Việt Nam và Phở 54.

Tại Công viên Tự do Sid Goldstein, các cháu  đã đi vòng quanh, xem và đọc từng bảng tri ân tưởng niệm khắc trên đá, và được nghe Duy Việt tóm lượt , giải thích về tầm quan trọng và những khác biệt về quan điểm, cái giá họ phải trả trong cuộc chiến so với người lính Hoa Kỳ, cùng những thỏa thuận, hoặc bất đồng ý kiến về ý nghĩa, cung cách thiết kế, mô hình trưng  bày Đài Tưởng niệm các quân nhân đã chiến đấu, hy sinh cho tự do. Các cháu cũng đã rất cảm động khi được nghe về các vị tưởng tuẫn tiết sau ngày 30/4/1975 .

Screen Shot 2018-04-22 at 10.25.37 AM

Tại Đài tưởng niệm Thuyền Nhân Việt Nam, các cháu đã được Duy Việt trình bày, tóm lượt về những mất mát, thống khổ với con số lớn lao về số người đã bỏ mình trong biển cả trên đường vượt biên tị nạn sau năm 1975. Các cháu cũng đã có cơ duyên được  gặp gỡ và trò chuyện cùng  nhà thơ Thái Tú Hạp (Trưởng Ban Xây dựng Tượng đài) và phu nhân ông, Bà Ái Cầm, khi cả hai đến thắp nhang tưởng niệm thuyền nhân ngày hôm ấy . Ông bà  Thái Tú Hạp đều bảo rất vui và cảm động khi thấy các cháu đến thắp nhang tưởng niệm thuyền nhân và mừng khi biết các cháu đã đồng lòng, cố gắng tìm hiểu về chiến tranh Việt Nam, và những thống khổ cộng đồng tỵ nạn Việt Nam đã trải qua .

Screen Shot 2018-04-22 at 10.25.44 AM

Cuối cùng, Duy Việt đã hướng dẫn các cháu trong hội trong hội đến Phở 54. Trước khi bắt đầu bữa ăn trưa muộn, các cháu đã được nghe thêm bài thuyết trình, sơ lượt về ý nghĩa lịch sử đằng sau tên của Phở 54 (người dân Việt đã chối từ, lánh xa cộng sản từ năm đó) và tên các nhà hàng Phở khác – đặc biệt liên quan đến những năm 1954, 1963, 1968 và 1975 trong Chiến tranh Việt Nam.

Cảm nhận chung của các cháu sau buổi công tác nói trên là thực sự cảm động, nhất là khi đi viếng, thắp hương tượng Thuyền Nhân, và cảm thấy thương thêm người mình, hãnh diện về những phấn đấu của người Việt Tỵ Nạn cũng như hiểu thêm được vì sao cộng đồng Việt Nam đã có những ưu tư, khát khao đặc biệt, không giống như  các cộng đồng thiểu số gốc Á Châu khác .

Bài viết dưới đây, tiếng Anh, là bài tường thuật của cháu Lê Võ Nam Quyên, con gái tôi, cũng là một cố vấn  và là người điều hành trang mạng (webmaster) cho hôi Project MotiVATe .

April 2018 Monthly Event: Buổi Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam

Dựa theo bài viết của Nam Quyên và hình ảnh, nhận định của hai cháu Duy Việt, Nam Quyên .

Minh Phượng

22/4/2018

Screen Shot 2018-04-22 at 10.24.12 AM

Phụ lục: Những câu hỏi trong tờ phỏng vấn, soạn thảo: Lê Võ Duy Việt

1) cho các cháu trong hội:Screen Shot 2018-04-22 at 11.19.23 AM

Screen Shot 2018-04-22 at 11.13.34 AM

2) cho cha mẹ các cháu:

Screen Shot 2018-04-22 at 11.18.07 AMScreen Shot 2018-04-22 at 11.18.19 AM

Screen Shot 2018-04-22 at 11.13.15 AMScreen Shot 2018-04-22 at 11.13.24 AM

 

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Một Cánh Sao Rơi Nơi Cuối Trời….

IMG_4931
Sáng thứ bảy,  3/3/2018, chị Nam, anh Trương và Phượng đã đại diện gdQGNT đi đám tang thân mẫu chị Minh Hương.
thumb_IMG_4943_1024
Tang lễ được cử hành thật trang trọng và cảm động tại nhà thờ St. Paschal Baylon, thành phố Thousand Oaks, CA. Được nghe và biết thêm về tiểu sử, cuộc đời Mẹ chị, lòng ngưỡng mộ, khâm phục và kính mến mỗi lúc càng thêm dâng tràn….
thumb_IMG_4942_1024
Cụ Bà Anna Phan thị Sáng đã phải vượt qua rất nhiều mất mát, đớn đau tột cùng . Cụ đã phải vừa làm cha, vừa làm Mẹ, lo lắng chu đáo cho mười người con sau khi trở thành quả phụ tử sĩ năm 1965.
thumb_IMG_4937_1024
Những nghiệt ngã trong đời cứ tiếp tục chất chồng, cụ đã phải khóc con trong hai năm liên tiếp, 1972 và 1973 khi miền Nam VN đắm chìm trong khói lửa của những trận chiến khốc liệt .
thumb_IMG_4948_1024

(Trong hình trên, chị Hương là người đứng ngoài cùng, bên phải)

Sau biến cố 1975, mất nước, mất tất cả những gì gầy dựng được từ sau 1954 lúc di cư vào Nam, qua đây với 7 người con, cụ bà đã nêu gương sáng ngời cho cộng đồng người Việt, lo cho con, cháu nên danh phận, và lo cho cả những người kém may mắn hơn mình ….

Phương được hân hạnh quen biết và nhiều lần đàm thoại với chị Minh Hương, và rất ngưỡng mộ, quý mến chị bao năm nay vì lòng hiếu thảo hiếm có của chị . Sau khi nghe tin Mẹ bị bệnh Alzheimer, đang làm chủ và điều hành một tiệm bánh rất nổi tiếng, chị Hương đã bán tiệm, nghỉ luôn ở nhà để chăm sóc Mẹ, ròng rã 10 năm trời, với sự kiên nhẫn phi thường, với niềm kính yêu Mẹ cao vời, vô tận của chị, dù chính bản thân chị cũng có những trở ngại về thể chất….Những nơi nào chị có thể đưa Mẹ đi, thì chị mới đi, còn không thì chị từ chối hết mọi cuộc vui chơi, tụ họp, chỉ để ở bên Mẹ, chăm sóc, dỗ dành, chuyện trò cùng Mẹ, dù Mẹ chị tỉnh và nhớ ra chị , hay không ….

Chị Hương ơi, với hết lòng thương mến, em xin thành thật cầu chúc chị sớm bình tâm và đủ đầy nghị lực để vượt qua được niềm đau mất mẹ, một mất mát lớn lao nhất trong đời người …

Một cánh Sao Rơi nơi cuối trời….
Mẹ đi, niềm tiếc nuối, khôn vơi
nguồn thương theo mãi trong tâm khảm
sáng toả bên con suốt cuộc đời…

Một lần nữa, xin thành kính phân ưu cùng gia đình chị Minh Hương, anh Hổ và toàn tang quyến.

Xin góp lời nguyện cầu cho linh hồn cụ bà Anna Phan thị Sáng sớm an nhàn trên nước trời.

Minh Phượng

 thumb_IMG_4965_1024

Chị Nam, anh Trương (đứng sau lưng), Minh Phượng và anh Hổ

Minh Phượng

Hình Ảnh

You Tubes:
Posted in Uncategorized | Leave a comment