Kho Sách Cũ

Link | Posted on by | Leave a comment

Breathe / Thở

by Dr. Dzung in Vancouver, Canada

Note: This poem was composed by Dzung, a doctor specializing in pediatrics. Dr Dzung was born in the US but has immigrated to Canada for about 10 years.

Chú thích: Bài thơ Thở, tiếng anh, được viết bới Dzung, một bác sĩ VN chuyên khoa nhi đồng sinh trưởng ở Mỹ nhưng đã di cư sang Canada được khoảng 10 năm.

i can’t breathe
said George Floyd
the knee of four hundred years of racism
on his neck

tôi không thở được
George Floyd nói
dưới cái đầu gối
của hơn 400 năm kỳ thị da màu
đè lên trên cổ anh

i can’t breathe
said the woman with fear
in her eyes
her lungs attacked by coronavirus
as she was put onto the ventilator

tôi không thở được
người đàn bà nói
sự sợ hãi hiện trong đôi mắt
hai buồng phổi bị Covid-19 tấn công
khi được gắn máy giúp cho thở được

i can’t breathe
said the nurse, exhausted
after a long shift
sweating under a hot surgical mask
and foggy goggles

tôi không thở được
cô y tá nói, thân thể rã rời
mệt nhoài sau một ca trực quá lâu
mồ hôi dầm dề dưới khẩu trang giải phẫu
và cặp kính bảo vệ mù mịt vì hơi …

i can’t breathe
said the young man
poisoned by a toxic drug supply
and generations of trauma and loss

tôi không thở được
người trai trẻ nói
thân thể bị tàn phá bởi lô thuốc độc
bao thế hệ qua trong mất mát, đau thương

i can’t breathe
said the one hundred thousand
dead americans
a nation
and a world
in mourning

tôi không thở được
hơn một trăm ngàn người Mỹ qua đời
một quốc gia
và một thế giới
tang tóc chơi vơi

i can’t breathe
said cities choked in smoke
from a planet on fire

tôi không thở được
những thành phố nghẹt vì khói bụi
và hành tinh đang nóng dần, thiêu rụi…

breathe my dear
said the buddha of our time
reminding us of the way
to love and healing and transformation

Con thở đi con
Đức Phật ngay trong đời lên tiếng
nhắc chúng ta về lại chân phương
chuyển biến tâm hồn, xoa dịu, yêu thương…

breathe my dear
said the beloved community
grieving
and waking up together

bạn hãy thở đi
cộng đồng thân yêu lên tiếng
trong niềm đau
và sự tỉnh ngộ, chung lòng

breathe my dear
said mother earth
and let my oceans, mountains,
and forests embrace you

hãy thở đi con
“Bà Mẹ” đất trời lên tiếng
hãy để núi, biển của ta
và rừng xanh bảo bọc con

right now
when it seems so hard just to breathe

ngay bây giờ
khi thật khó khăn để có thể thở

right now
just breathe

ngay bây giờ
hãy thở

Poem by Dr Dzung/ Minh Phượng phỏng dịch

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Điều Gì Nên Có Sau Khi Chính Sách Đối Đầu với TC của Trump Thất Bại? Philip H. “Phil” Gordon

Điều Gì Nên Có Sau Khi Chính Sách Đối Đầu với TC của Trump Thất Bại?WHAT SHOULD COME AFTER TRUMP’S FAILED CHINA POLICY?

TG: Philip H. “Phil” Gordon (sinh năm 1962) là một nhà ngoại giao và chuyên gia chính sách đối ngoại của Mỹ. Từ năm 2013 đến 2015, Gordon phục vụ trong toà Bạch Ốc với tư cách là Trợ lý đặc biệt cho Tổng thống và Điều phối viên Bạch Cung ở Trung Đông, Bắc Phi và Vùng Vịnh Ba Tư. [1] Từ năm 2009 đến 2013, ông là Trợ lý Bộ trưởng Ngoại giao về các vấn đề Âu-Á.
Philip GordonGordon is currently the Mary and David Boies senior fellow in U.S. foreign policy at the Council on Foreign Rela…

Trong tất cả các thất bại về chính sách đối ngoại của Trump, khó có thể thấy được một cách toàn diện hơn – hay mang đến nhiều hệ lụy- hơn là chính sách đối đầu với Trung Cộng. Ứng cử viên Donald Trump đã tạo dựng cho Trung Cộng trở thành một vấn đề trọng tâm trong chiến dịch bầu cử năm 2016 của mình, tuyên bố rằng Hoa Kỳ đã bị “chơi khăm” và hứa rằng ông sẽ chấm dứt những thất bại của các TT tiền nhiệm, những người đã cho phép Trung Cộng “hãm hiếp” nước HK. Cách đối đầu mạnh mẽ ông Trump vẽ vời,  rằng ” HK sẽ “chấm dứt thâm hụt thương mại kinh niên; cung cấp một thỏa thuận thương mại mới; đưa công việc sản xuất trở lại Hoa Kỳ; chấm dứt nạn Trung Cộng  chuyên môn phá giá và thao túng tiền tệ, sẽ KHÔNG cho xuất cảng bất hợp pháp hoặc các công trình sáng chế bị đánh cắp; buộc Bắc Kinh phải ủng hộ nhiều hơn cho những nỗ lực của Hoa Kỳ trong các vấn đề quốc phòng đối với Bắc Hàn và Iran“…. Lời hứa bảo vệ công nhân Mỹ khỏi các tập quán thương mại bất chính của Trung Cộng  rõ ràng đã gây được tiếng vang về mặt chính trị, và gần như chắc chắn đã là yếu tố quyết định trong chiến thắng bầu cử khít khao của ông Trump đối với UCV TT Hillary Clinton năm 2016.


Of all the Trump administration’s foreign policy failures, it is hard to think of one more comprehensive — or consequential — than its China policy. Candidate Donald Trump made China a central issue in his 2016 election campaign, claiming the United States was getting “ripped off” and promising that he would put an end to the failures of his predecessors, who had “allowed China to rape our country.” The “tougher” approach Trump was offering would, he said, “end our chronic trade deficits;” deliver a new trade deal; bring manufacturing jobs back to the United States; put an end to China’s dumping, alleged currency manipulation, illegal export subsidies, and intellectual property theft; and compel Beijing to be more supportive of U.S. efforts on issues such as North Korea and Iran. The promise to defend American workers from China’s nefarious trade practices clearly resonated politically, and was almost certainly a decisive factor in Trump’s narrow electoral victory over Hillary Clinton in 2016.

Gần bốn năm sau, không có bất cứ một mục tiêu nào được thực hiện, và thật là khó để nghĩ ra một khía cạnh nào đó trong mối quan hệ Trung-Mỹ đã phát triển thuận lợi cho Hoa Kỳ. Thâm hụt thương mại song phương đã tăng lên trong hai năm đầu của Trump và bây giờ vẫn dậm chân tại chỗ như khi Trump nhậm chức. Xuất cảng hàng hóa của Hoa Kỳ sang Trung Cộng  đã giảm hàng năm kể từ năm 2017. Công việc sản xuất đã không quay trở lại Hoa Kỳ. Hầu hết các tập quán cố hữu về thương mại và những điều bất chính trên mạng của Trung Cộng vẫn tiếp tục hoặc thậm chí còn phát triển thêm. Thỏa thuận thương mại hạn hẹp trong giai đoạn 1 mà Trump đã tuyên bố vào tháng Giêng năm nay chỉ làm được mỗi việc là gỡ bỏ một số quan thuế mà Trump đã áp dụng đối với các nhà nhập cảng Mỹ để đổi lấy lời hứa rằng Trung Cộng  sẽ mua thêm hàng hóa Mỹ, mà ta có thể đoán chắc là TC sẽ không bao giờ giữ. Trên mặt quốc tế, Trung Cộng  đã từ bỏ các cam kết tôn trọng quyền tự trị của Hồng Kông và tiếp tục mở rộng các hoạt động quân sự ở Biển Đông. TC đã đánh chìm hoặc quấy rối các tàu từ Việt Nam, Malaysia và Nhật Bản, đối đầu với Ấn Độ về mặt quân sự ở biên giới tranh chấp, tiến hành nhiều cuộc tấn công mạng chống lại Úc và làm rất ít để hỗ trợ ngoại giao của Hoa Kỳ đối với Bắc Triều Tiên và Iran. Trong khi đó, Trung Cộng  đang gia tăng đàn áp trong nước và giam cầm dã man gần một triệu người Duy Ngô Nhĩ ở Tân Cương, với sự đồng thuận thật rõ ràng của ông Trump.


Nearly four years later, none of these goals have been realized, and it is hard to think of a single aspect of Sino-American relations that has evolved favorably for the United States. The bilateral trade deficit rose during Trump’s first two years and is now around the same size as when Trump took office. U.S. goods exports to China have fallen every year since 2017. Manufacturing jobs have not returned to the United States. Most of China’s nefarious trade and cyber practices have continued or even expanded. The narrow “phase one” trade deal Trump announced in January did little more than lift some of the tariffs Trump had imposed on American importers in exchange for Chinese promises to purchase more American goods that will almost certainly never be fulfilled. Internationally, China has reneged on its commitments to respect Hong Kong’s autonomy and continued to expand its military activities in the South China Sea. It has sunk or harassed ships from Vietnam, Malaysia, and Japan, confronted India militarily over a disputed border, launched multiple cyber-attacks against Australia, and done little to support U.S. diplomacy on North Korea and Iran. Meanwhile, China is domestically increasing repression and brutally imprisoning nearly a million Uighurs in Xinjiang, with Trump’s apparent approval.

Unappreciated hazards of the US-China phase one dealThe centerpiece of President Donald Trump’s much anticipated “phase one” trade agreement with China,

U.S. Trade Deficit Shrinks, but Not Because Factories Are ReturningNew trade data for 2019 reflects a cooling economy and a year of aggressive trade clashes, particularly with China.

The Good, the Bad, and the Ugly: Three Takeaways From the Would-Be U.S.-…Keith JohnsonAt least the United States will avoid more tariffs, but if the deal actually happens it will skirt the real issu…

Two Years After Trump-Kim Meeting, Little to Show for Personal DiplomacyNorth Korea’s nuclear arsenal is far larger than it was when President Trump and Kim Jong-un of North Korea firs…

China Makes More Moves In South China Sea To Defend Territorial ClaimsIn the past few months, China has been asserting its sovereignty in the South China Sea through small incidents….

Australia sees China as main suspect in state-based cyberattacks, source…Colin PackhamAustralia views China as the chief suspect in a spate of cyber-attacks of increasing frequency in recent months,…

U.S. to Accuse China of Trying to Hack Vaccine Data, as Virus Redirects …Iran and other nations are also looking to steal data and exploit the pandemic with attacks on infrastructure, o…

Mặc dù ông Trump đã hết sức tán tỉnh Chủ tịch Đảng Cộng sản Tập Cận Bình – gần đây vào cuối tháng 2 năm 2020, ông Trump đã ca ngợi TCB đã rất “chịu khó” và “chăm chỉ, minh bạch” và Trump tuyên bố mối quan hệ này rất tốt – trong khi mối quan hệ ngoại giao song phương đang trong tình trạng tệ hại, be bét. Trump và TCB đã không nói chuyện kể từ ngày 27 tháng 3. Giờ thì Cố vấn an ninh quốc gia của Hoa Kỳ, Robert O Brien, so sánh TCB với Stalin. Bộ trưởng Ngoại giao Mike Pompeo tố cáo Trung Quốc là “kẻ ăn tươi nuốt sống, hiếu chiến”, trong khi truyền thông của Trung Cộng  gọi ông Pompeo là “kẻ ác độc, loạn trí, là kẻ thù của nhân loại”. Sự quyết định đổ lỗi cho Trung Cộng  về hàng loạt số người chết bên Mỹ qua cách Trump gọi là bệnh dịch Trung Cộng, “Kung Flu” chắc chắn là không làm cho sự “kình địch” này được tốt đẹp hơn. Khác xa với việc tạo dựng mối quan hệ tốt hơn hoặc đạt được thỏa thuận thương mại tốt đẹp, hai nước hiện có nguy cơ rơi tụt vào một hình thức chiến tranh lạnh mới, có thể gây tổn hại sâu xa đến quyền lợi của Hoa Kỳ – hoặc thậm chí dẫn đến một cuộc xung đột quân sự tàn khốc. Một báo cáo của Tòa Bạch Ốc vào tháng 5 năm 2020 đã vạch ra những thách thức do Bắc Kinh gây ra, nhưng như học giả Trung Quốc Zack Cooper đã lưu ý, các tác giả của bản tường trình đã phải đối diện với một việc làm bất khả thi khi phải lập ra phương cách đối phó mạch lạc và ổn định với Trung Cộng  trong một chính quyền luôn luôn bất nhất, từ vị trí cho đến hành động.


Notwithstanding Trump’s aggressive courtship of President and Communist Party Chairman Xi Jinping — as recently as late February 2020 Trump was praising Xi’s “hard work” and “transparency” and claiming the relationship was “very good” — bilateral diplomatic relations are in tatters. Trump and Xi have not spoken since March 27. The U.S. national security advisor, Robert O’Brien, now compares Xi to Stalin. Secretary of State Mike Pompeo denounces China as “predatory” and “belligerent,” while official Chinese media calls Pompeo “wicked,” “deranged,” and “the public enemy of mankind.” Trump’s decision to blame China for tens of thousands of American deaths from what he now calls “the China plague” and the “Kung Flu” is unlikely to improve matters. Far from forging either a better relationship or reaching a better trade deal, the two countries now risk sliding into a new form of Cold War that could deeply damage U.S. interests — or even lead to a devastating military conflict. A May 2020 White House report effectively outlined the challenges posed by Beijing, but as the China scholar Zack Cooper noted, its authors faced the “impossible task” of building “a coherent and consistent approach to China out of an incoherent and inconsistent set of administration positions and actions.”
Five Critiques of the Trump Administration’s China Strategy – War on the…In May, the Trump administration issued a new report detailing its “Strategic Approach to The People’s Republic …

Một Trung Cộng  trong chế độ độc tài, đang vươn lên với tinh thần dân tộc cao, không tôn trọng các nguyên tắc, quy luật quốc tế, đã mang lại một thách thức về địa bàn chính trị chưa từng có cho Hoa Kỳ. Ngay cả khi phải cạnh tranh trong Chiến tranh Lạnh với Liên Xô, Hoa Kỳ đã không phải đối mặt với một đối thủ có tiềm năng trở thành đối thủ ngang hàng thực sự – có khả năng ngang bằng hoặc vượt qua sức mạnh kinh tế, chính trị và quân sự của Mỹ – như Trung Cộng hiện nay. Tuy nhiên, phản ứng trước thách thức này không thể là sự “tưởng tượng” về việc tách rời nền kinh tế Hoa Kỳ từ Trung Cộng  – vốn chỉ gây ra phí tổn kinh tế to lớn cho người Mỹ ngay cả khi có thể thực hiện được – đừng nói chi đến việc coi thường Trung Cộng  và coi nó như kẻ thù, điều có thể dễ dàng trở thành lời “ước sao được vậy”. Thay vào đó, Hoa Kỳ nên xây dựng một chiến lược toàn diện để bảo vệ lợi ích của mình và cạnh tranh với Trung Cộng  dựa trên sự đổi mới trong nước và kinh tế, thúc đẩy các liên minh toàn cầu, cố tránh những chiến tranh tại Á châu, và đối thoại rõ ràng với Bắc Kinh. Về mặt chính trị, đảng Dân chủ nếu muốn thuyết phục người dân Mỹ rằng họ có kế hoạch tốt hơn cho Trung Quốc cần tránh rơi vào cái bẫy, ráng chứng tỏ, hứa hẹn là sẽ cứng rắn hơn Trump và cần ghi nhớ câu ngạn ngữ cũ rằng không thể “đánh đấm” khi không có “thế”. May là, có một chiến lược khác để đối đầu với TC hữu hiệu hơn so với phương cách đầy thất bại của Trump.


A rising, nationalistic, and repressive China that is unwilling to respect global rules and norms poses an unprecedented geopolitical challenge for the United States. Even during the Cold War rivalry with the Soviet Union, the United States did not face a rival with the potential to be a genuine peer competitor — potentially equaling or surpassing American economic, political, and military power — as China does now. The response to this challenge, however, is not the fantasy of “decoupling” the U.S. economy from China’s — which would impose enormous economic costs on Americans even if it were somehow possible — let alone to demonize China and treat it like an enemy, which could easily become a self-fulfilling prophesy. Instead the United States should develop a comprehensive strategy to defend its interests and compete with China based on domestic and economic renewal, leveraging global alliances, bolstering regional deterrence, and clear-eyed dialogue with Beijing. Politically, Democrats who want to persuade the American people they have a better plan for China need to avoid falling into the trap of trying simply to appear tougher than Trump and keep in mind the old adage that you can’t fight something with nothing. Fortunately, there is an alternative strategy on China that makes far more sense than Trump’s failed approach.

The Folly of Decoupling From ChinaDecoupling from China isn’t just perilous—it’s impossible.

Định Lượng Sai Sót


Cách giao thương đối đầu của Trump đã thất bại vì một số lý do, bắt đầu với quan niệm sai lầm rằng chỉ cần bắt bí, gây khó khăn về thương mại cho TQ bằng cách áp dụng thuế quan nặng nề thì có thể hạn chế các hoạt động thương mại bất chính của Trung Cộng,  và làm cho cán cân thương mại lại được cân bằng. Trump khăng khăng cho rằng đối đầu với việc này chẳng có gì khó và sẽ chiến thắng dễ dàng- một nhận định hiển nhiên sai bét – nhất là khi Hoa Kỳ đơn thân độc mã phát động cuộc chiến thương mại đó. Nhanh chóng trong việc chỉ trích những TT tiền nhiệm, Trump đã không học được những bài học đúng đắn rút ra từ kinh nghiệm của họ. Vào những năm đầu của thập niên 1990, Tổng thống Bill Clinton đã rất cứng rắn trong việc điều đình với Trung Cộng,, tuyên bố ông sẽ từ chối giao thương với Trung Cộng cho đến khi nào TC cải thiện những vi phạm nhân quyền, nhưng sau đó đã phải lùi lại khi thấy rõ rằng chiến lược đó không có kết quả và đã làm tổn thương nền kinh tế Mỹ nhiều, ngang ngửa với những tổn hại cho Trung Cộng,. Tổng thống George W. Bush áp đặt thuế về kỹ nghệ thép một chiều đối với Trung Quốc và các quốc gia khác trong năm 2002, dẫn đến khoảng 200.000 việc làm bị mất trong các hãng xưởng cần thép tại Hoa Kỳ; con số này nhiều hơn số lượng việc làm trong toàn ngành thép và khiến người dân phải trả hơn 400.000 đô la cho mỗi công việc được giữ lại trong ngành thép. Tổng thống Barack Obama đã áp thuế 35% đối với lốp xe Trung Cộng, trong năm 2009, dẫn đến giá lốp xe tăng và việc phải nhập cảng từ Nam Hàn, Indonesia và các nước châu Á khác; thuế quan chỉ tiết kiệm được khoảng 1.200 công việc sản xuất trong khi dẫn đến thiệt hại 2.500 công việc bán lẻ và khiến các nhà sản xuất gia cầm của Hoa Kỳ thiệt hại 1 tỷ USD sau khi Trung Cộng  trả đũa. 

A Flawed Diagnosis

Trump’s approach failed for a number of reasons, starting with the misguided notion that simply getting “tough” on trade by imposing heavy tariffs could curb nefarious Chinese trade practices and rebalance the trade relationship. Trump asserted early on that “trade wars are good and easy to win,” but it should have been obvious that neither of those assertions is true — especially if the U.S. launches those trade wars all alone. Quick to criticize his predecessors, Trump failed to learn the right lessons from their experiences. In the early 1990s, President Bill Clinton campaigned as a China hawk and announced he would deny trade benefits to China until it improved its human rights record, but then backed down when it became clear that strategy was not going to work and was hurting the U.S. economy as much as China’s. President George W. Bush imposed unilateral steel tariffs on China and other countries in 2002, leading to some 200,000 jobs lost in U.S. businesses that buy steel;  this was more than the number of jobs in the entire steel industry and ended up costing taxpayers more than $400,000 per steel job saved. President Barack Obama imposed 35 percent tariffs on Chinese tires in 2009, which led to a rise in tire prices and a surge of imports from South Korea, Indonesia, and other Asian countries; the tariffs saved only around 1,200 manufacturing jobs while leading to losses of 2,500 retail jobs and costing U.S. poultry producers $1 billion after China retaliated.
Hacking Defense & Iraq’s Controversial Security GroupsWe have a two-parter for you in this episode. First, WOTR’s Ryan Evans spoke with Steve Blank of Silicon Valley …

Trump dường như tin rằng chỉ cần tăng thuế quan ngày càng cao và duy trì chúng lâu dài sẽ tạo ra kết quả hữu hiệu hơn, nhưng cho đến giờ thì ngó như là lịch sử đang lặp lại, như một bi hài kịch. Ba năm rưỡi trong nhiệm kỳ tổng thống của ông, cuộc chiến thương mại của Trump đã dẫn đến việc mất khoảng 300.000 việc làm ở Mỹ, thuế quan đánh khoảng 46 tỷ đô la trong việc nhập cảng Mỹ (phần lớn có ảnh huởng trực tiếp đến giới tiêu thụ) và ít nhất 28 tỷ tiền thuế để bồi thường nông dân Mỹ cho các thị trường bị mất khi Trung Cộng,  trả đũa. Khi được hỏi vào năm 2018 rằng ông có sợ rằng Trung Cộng  sẽ trả đũa thuế quan của Mỹ hay không, Peter Navarro, cố vấn thương mại cứng rắn của Trump nói : “tôi không tin bất kỳ quốc gia nào sẽ trả đũa vì lý do đơn giản rằng HK là thị trường sinh lợi và lớn nhất trong Thế giới”. Không có gì ngạc nhiên khi Navarro đã ước đoán quá sai như vậy. Và cũng như đã được đoán trước: khi thuế quan hạn chế nhập khẩu của Hoa Kỳ từ Trung Quốc, những công việc sản xuất cho Hoa Kỳ không “hồi hương”, mà thay vào đó là sự  “dời chỗ” qua nhũng nước có thể sản xuất với giá rẻ khác như Việt Nam, Nam Hàn và Mễ. Thâm hụt thương mại của Hoa Kỳ với tất cả các quốc gia đó đã tăng lên, cũng như với Canada, Liên minh châu Âu và toàn thế giới nói chung, từ khi ông Trump nhậm chức.


Trump seemed to believe that just adding more and higher tariffs and maintaining them for longer would produce better results, but so far history is repeating itself both as tragedy and farce. Three and a half years into his presidency, Trump’s trade war has led to the loss of around 300,000 U.S. jobs, a tax of some $46 billion on U.S. importers (most of which has been passed along to consumers) and at least $28 billion in taxes to compensate U.S. farmers for the markets they lost when China retaliated. When asked in 2018 if he feared that China would retaliate for the U.S. tariffs, Trump’s hawkish trade adviser Peter Navarro said “I don’t believe any country is going to retaliate for the simple reason that we are the most lucrative and biggest market in the world,” but Navarro was wildly and predictably wrong. Also predictable was that even to the extent the tariffs did curb U.S. imports from China, the result would not be a return of manufacturing jobs to the United States, but simply a displacement of those imports to other low-cost producers such as Vietnam, South Korea, and Mexico. The U.S. trade deficit with all those countries has only grown since Trump took office, as it has with Canada, the European Union, and the world as a whole.
Foreign Trade – U.S. Trade by CountryForeign Trade Data Dissemination Branch

Full report – Kearney

Trump’s Trade Appeals to China Still Left Farmers ReelingJohn Bolton, the former national security adviser, alleged that President Trump had pressed China to buy farm go…

Về mặt khái niệm, cách giao thuơng của Trump, vô cùng phiến diện bởi sự tập trung duy nhất vào những chi phí trong sách lược và tương quan kinh tế với Trung Cộng, mà không cân nhắc những lợi ích trong việc bang giao. Đến nay chúng ta hiểu và công nhận rằng sự bang giao với Bắc Kinh không dẫn đến sự cởi mở về mặt chính trị mà các tổng thống Hoa Kỳ trước đây – đặc biệt là TT Clinton và TT Bush – đã tuyên bố. Nhưng việc xoay chuyển chính sách của Trung Cộng,  để trở thành một quốc gia có dân chủ tự do chưa bao giờ là lý do chính hoặc lý do duy nhất trong việc bang giao. Tổng thống Richard Nixon và cố vấn an ninh quốc gia của ông Henry Kissinger đã không mở cửa cho Trung Quốc vào đầu những năm 1970 vì có lòng muốn thúc đẩy nền tự do cho người Trung Cộng,. Họ đã làm như vậy bởi vì Trung Cộng, ngay cả khi còn yếu, trong nhiều thập niên đã cản trở các mục tiêu trong chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ tại Á Châu; đã cổ súy vũ khí hạt nhân và bom lửa; khiến cho sự kiềm chế Liên Xô phức tạp hơn; và góp phần vào cái chết của hàng ngàn người Mỹ trong Chiến tranh Triều Tiên và Việt Nam. Mở cửa cho Trung Cộng,  thực ra không phải để cho TC trở thành bạn hoặc đồng minh của Hoa Kỳ, nhưng mà vì việc TC KHÔNG còn là kẻ thù mang lại những lợi ích trong một thời gian dài; giờ đây những ích lợi ấy lại bị xem thuờng, được coi như là điều tất nhiên


Conceptually, Trump’s approach was also flawed by an exclusive focus on the costs of strategic and economic engagement with China while neglecting its benefits. It is now widely accepted that engagement with Beijing did not lead to the political openness that past U.S. presidents — especially Clinton and Bush — had claimed it would. But converting China into a liberal democracy was never the primary or only reason for engagement. President Richard Nixon and his national security adviser Henry Kissinger did not pursue the opening to China in the early 1970s out of the sentimental notion of advancing freedom for the Chinese. They did so because China, even when it was weak, had for decades thwarted U.S. foreign policy aims in the region; abetted nuclear and missile proliferation; complicated efforts to contain the Soviet Union; and contributed to the deaths of thousands of Americans in the Korean and Vietnam Wars. Opening to China hardly made it a friend or ally of the United States, but the benefits of not having it as an enemy have endured for so long they are now largely taken for granted.
The China ReckoningWashington should focus more on its own power and behavior, and the power and behavior of its allies and partner…

Tương tự như vậy, sự giao thương của Hoa Kỳ với TC thực ra không phải là con đường một chiều đi sai hướng mà Trump luôn ám chỉ. Trump nói về việc mất tới 500 tỷ đô la cho Trung Quốc, như thể người Mỹ đã không được hưởng lợi từ việc giao thuơng với TC trong nhiều thập niên qua. Những lợi ích này gồm có hàng tiêu dùng và hàng điện tử giá rẻ, những “mối” cho việc xuất cảng những hàng hóa cao cấp và được thặng dư trong thương mại dịch vụ với một TC ngày càng giàu có, cũng như dựa vào việc TC mua, sở hữu 1 nghìn tỷ đô trái phiếu cần thiết cho việc tài trợ những thâm thủng lâu dài trong ngân sách HK. Khi 800 triệu công dân TC thoát nghèo sau việc mở cửa kinh tế bắt đầu từ cuối thập niên 70, TC cũng trở thành “mối” khách hàng, thuơng trường tăng trưởng nhanh nhất của Hoa Kỳ, hơn bất cứ đâu trên thế giới trong 15 năm liên tiếp (tăng 86% từ 2008 đến 2017). Sự kiện Bắc Kinh sẵn lòng hợp tác với Washington để vực dậy nền kinh tế sau cuộc khủng hoảng tài chính thế giới 2008-09 đã giúp ngăn chặn được sự khủng hoảng toàn cầu. Ngày nay, General Motors bán nhiều xe hơi ở TC hơn ở Hoa Kỳ và Starbucks có nhiều cửa hàng ở Thượng Hải hơn bất kỳ nơi nào khác trên thế giới. Mặc dù rõ ràng là có những vấn đề cần được cải thiện trong mối quan hệ kinh tế Mỹ-Trung và các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ cần cải tổ và giúp đỡ nhiều hơn cho những người Mỹ bị mất việc bởi sự thay đổi chuỗi cung ứng, cái quan điểm của Trump cho rằng Hoa Kỳ có thể tiết kiệm được 500 tỷ đô la nếu cắt đứt toàn bộ mối quan hệ, với TC là một nhận định sai lầm và nguy hiểm.


Similarly, U.S. economic engagement with China has hardly been the one-way street in the wrong direction that Trump consistently implies. Trump talks about “losing $500 billion to China,” as if Americans have not been benefitting from it for decades. These benefits include low-cost consumer and electronic goods, inputs for high-end manufacturing exports, and a surplus in services trade with an increasingly wealthy China, as well as relying on the Chinese to buy and hold $1 trillion in bonds needed to finance persistent U.S. budget deficits. As 800 million Chinese citizens emerged from poverty after the economic opening that began in the late 1970s, China also became the fastest growing destination for U.S. exports anywhere in the world for 15 straight years (growing by 86 percent from 2008 to 2017). Beijing’s willingness to work with Washington on an economic stimulus plan in the wake of the 2008-09 world financial crisis helped stave off a global depression. Today General Motors sells more cars in China than in the United States and Starbucks has more outlets in Shanghai than anywhere else in the world. While there are clearly deep problems with the U.S.-Chinese economic relationship, and U.S. leaders should have done a much better job taking care of Americans who lost jobs due to shifting supply chains, Trump’s notion that the United States could “save $500 billion” if it “cut off the whole relationship” with China is misguided and dangerous.
President Obama’s Progressive China Policy – Center for American ProgressNina Hachigian and Winny Chen detail the success of President Obama’s China policy so far and offer recommendati…

General Motors – vehicle sales by country 2019 | StatistaChina was the largest single target market for General Motors in 2019.

Starbucks

Trump: Unmasking of Flynn is greatest political scam in history of our c…

Cuối cùng, cách giao tiếp của Trump đã sai lầm bởi sự tưởng tượng rằng ông có thể chuyển mối quan hệ cá nhân với Xi thành một thỏa thuận thương mại tốt hơn cho HK. Dù có “tán tỉnh” cho vui, ngắn ngủi, trong gia đoạn chuyển tiếp chính quyền Obama-Trump, khi ông công nhận Đài Loan là một quốc gia độc lập), ngay từ khi bắt đầu nhiệm kỳ, Trump đã ve vãn và ca ngợi nhà độc tài TC, chúc mừng TCB đã củng cố quyền lực, hứa sẽ giảm bớt những chỉ trích về Hồng Kông, và im hơi lặng tiếng về những vi phạm nhân quyền để giữ chặt các mối quan hệ cá nhân, cũng như mở đường cho một thỏa thuận thương mại. Sau khi mời TCB đến Mar-a-Lago vào tháng 4 năm 2017, Trump tuyên bố đã gắn bó “keo sơn” rất tuyệt vời với nhà lãnh đạo Trung Quốc, đã “kết vòng thân ái” với nhau với “một miếng bánh sô cô la đẹp nhất chưa ai có thể thấy”. Vấn đề ở chỗ là: TCB là một kẻ độc tài, vô cảm, và hiện đang cố gắng điều hành một đất nước có 1,4 tỷ người với niềm tin rằng đây là thời điểm thuận lợi cho TC trở thành cường quốc số một. Ý tưởng cho rằng TCB sẽ dành tình cảm cá nhân cho Trump – nếu có- trong khi ông theo đuổi việc vực dậy con rồng TC luôn là một điều ngây ngô, ấu trĩ.

Finally, Trump’s approach has been flawed by the fantasy that he could translate a personal relationship with Xi into a better trade deal. From the start of his presidency (after a brief flirtation during the transition with recognizing Taiwan as an independent state) Trump courted and praised the Chinese dictator, congratulated him for consolidating power, promised to tone down criticism over Hong Kong, and remained silent on massive human rights abuses in an attempt to preserve those personal relations and pave the way for a trade deal. After inviting Xi to Mar-a-Lago in April 2017, Trump claimed to have “great chemistry” with the Chinese leader, bonding over “the most beautiful piece of chocolate cake that you’ve ever seen.” The problem with the plan was that Xi is an unsentimental autocrat trying to run a country of 1.4 billion people who believe China’s time has come. The idea that he would take personal affection for Trump — even if it existed — into account as he pursued China’s “national rejuvenation” was always naïve.
Trump Speaks With Taiwan’s Leader, an Affront to ChinaThe president-elect spoke by phone with the president of Taiwan in the first such contact since the United State…

Trump’s Devastating Silence on China’s Human Rights AbusesTrump’s obsession with “strength” at the expense of human rights has been a defining feature of his views on China.

Trump Says He Avoided Punishing China Over Uighur Camps to Protect Trade…“Well, we were in the middle of a major trade deal,” the president said, supporting an account by his former nat…

Analysis | Xi Jinping just made it clear where China’s foreign policy is…China is likely to be more focused on great power status — and more assertive in Asia.

Minh Phượng dịch.


Chú thích: Vì nhu cầu của người Việt, muốn biết DT đã làmđược gì trong thời gian qua khi đối đầu với TC, người dịch chỉ dịch phần đầu của bài viết. Phần còn lại là một số đề nghị đưa ra để chỉnh đốn lại những sai lầm về cách đối đầu với TC của tác giả.



Posted in Uncategorized | Leave a comment

KHI NHÀ BÁO ĐI CÁ CƯỢC

Tác Giả: Mai Loan (Nguyễn Anh Tuấn)

Những độc giả lâu năm của trang báo này có lẽ cũng biết kẻ viết bài này không phải là người mê đánh cá, dù rằng có lúc đã từng thường xuyên viết phóng sự về thể thao, một sinh hoạt thường đi chung với các màn cá độ. Lý do là vì trong thể thao, cũng như trong những cuộc bầu cử, bao giờ cũng có thể xảy ra những kết quả “ngựa về ngược” ngoài dự tưởng lúc ban đầu của mọi người, khiến cho biết bao người phải cười đau khóc hận, có khi phải tán gia bại sản chỉ vì tin tưởng kiểu “chắc ăn như bắp”.

Nhưng trong một chuyện tình cờ người viết lại dính vào một chuyện cá cược hết sức bất ngờ, và có lẽ cũng thú vị để kể hầu bạn đọc giữa lúc mọi người đang hồi hộp “nín thở qua sông” trong cơn đại dịch Covid-19 và làn sóng phân hoá sâu đậm trong cộng đồng người Việt về chuyện bênh và chống Trump cũng như phong trào biểu tình và tranh đấu đòi công bằng cho người da đen đang là đề tài gây tranh cãi gay gắt nhất giữa hai bên.

Sự việc bắt đầu bằng việc kẻ này “ngứa miệng” nhảy vào cuộc tranh luận giữa hai ông Lê Sỹ Minh Tùng và Thục Vũ trên trang mạng Phụng Sự Xã Hội dường như có khá nhiều người Việt tham dự liên quan đến bài viết có tên là “Thể Thao và Nhân Quyền”. Trong đó có nói đến việc cầu thủ “quarterback” nổi danh Colin Kaepernick của làng football chuyên nghiệp NFL, đã quỳ gối một chân ở lúc bắt đầu trận đấu lúc chào cờ để bầy tỏ sự phản đối chính sách đàn áp mạnh tay và bất công của cảnh sát đối với người dân Mỹ đen. Sự việc này đã xảy ra vào năm 2016 khiến anh Kaepernick sau đó bị giới chủ nhân các đội banh trừng phạt và tẩy chay bằng cách không thèm thuê mướn anh dù rằng nhiều anh quarterback của các đội đương thời còn kém xa tài nghệ vẫn được trọng dụng. Khoảng một năm sau đó, TT Trump cũng lợi dụng cơ hội này để tấn công và còn gọi anh ta là “một tên chó đẻ”, khơi dậy lại nhiều tranh cãi và chia rẽ trong nước Mỹ.

Kẻ viết bài này đã giải thích rằng hành động của anh Kaepernick chỉ là một biểu tượng “bất tuân dân sự”, chống đối bất bạo động với biểu tượng gây khó chịu cho nhiều người vì hình ảnh của nó gây chú ý lớn, chớ không phải là nhằm xem thường hay nhục mạ lá cờ và quốc ca Hoa Kỳ như nhiều người thích cáo buộc. Nó cũng gần tương tự như những lực sĩ điền kinh da đen của Hoa Kỳ đã giơ nắm tay lên trong buổi lễ chào cờ và nhận huy chương vàng trong kỳ Thế Vận Hội tại Mễ Tây Cơ vào năm 1968. Và kẻ này cũng muốn nhân dịp này để nhắc cho ông Thục Vũ và nhiều người Việt khác về tinh thần “nhập gia tuỳ tục”, phải nên học hỏi, tìm hiểu để biết rõ hơn về phong tục và thói quen tại nước Mỹ, thay vì dùng những tiêu chuẩn về đạo đức và phong tục của người Việt mình để áp đặt và phán xét về hành động của người Mỹ sống tại nước Mỹ.

Nhiều thân hữu và độc giả lâu năm đã phổ biến bài viết này đi rộng rãi khắp nơi, trong đó chị Hoài Bắc ở Houston cũng đã phát tán đến hàng trăm thân hữu khác như vẫn làm từ nhiều năm qua vì mến mộ cung cách viết bài của nhà báo này. Nhưng lần này, đã có một người trong nhóm nhận email có bài viết, đã phản hồi một cách quả quyết chấn động với một câu ngắn gọn: “Chỉ có những kẻ súc vật mới đi bao che cho những hành động thằng súc vật qùy gối khi chào Quốc kỳ Hoa Kỳ! Thứ bại não ngu dốt. DrVu”.

Người viết câu nói trên là Kevin Vũ (aaadentists@gmail.com), chủ nhân một văn phòng nha sĩ khá giầu có tại địa phương. Vào cuối năm ngoái, anh ta là một trong số những người cực lực phản đối việc làm thiếu minh bạch của Ban đại diện Cộng đồng Người Việt tại Houston với ông Chủ tịch Trần Quốc Anh trong việc phân phát số tiền cứu trợ lên hơn cả triệu Mỹ-kim cho những nạn nhân cơn bão lụt Harvey vào năm 2017. Sau đó, ông nha sĩ Kevin Vũ cũng gia nhập vào Liên danh Xây Dựng ra ứng cử cho nhiệm kỳ mới của tân ban đại diện. Liên danh này đắc cử với ông Kevin Vũ vào cương vị phó chủ tịch, nhưng phe của Trần Quốc Anh ma-nớp để không nhường lại, thậm chí còn tự tuyên bố thắng cử khiến cho nội vụ phải đưa ra tranh cãi tại toà án.

Câu trả lời tuy ngắn gọn nhưng rất sỗ sàng này có thể cũng khiến cho nhiều người phải kinh hãi và chị Hoài Bắc đã phải viết thư riêng cho một số thân hữu ở Âu Châu trong nhóm nhận email để xin lỗi về điều này. Riêng chúng tôi không lấy làm gì khó chịu, vì đã từng hứng chịu biết bao nhiêu lời mắng mỏ vô cớ và thậm tệ như vậy kể từ nhiều năm qua, nhất là sau khi thường xuyên viết những bài phân tích thời sự hàng tuần mà nội dung nhiều khi được xem là bất lợi cho những người ủng hộ TT Trump và đảng Cộng Hoà một cách cuồng nhiệt. Dưới đây là nguyên văn bức thư trả lời:

Thưa anh Kevin Vũ,

Tôi phúc đáp thư anh không phải vì anh là nha sĩ, một người có bằng cấp khoa học thường được nhiều người coi trọng trong xã hội, mà vì đó là phép lịch sự tối thiểu và cũng là thói quen tôi nhiễm được từ nền giáo dục được hấp thụ từ lâu. [Thật ra trong chốn riêng tư, tôi đã có rất nhiều người bạn và con cháu cũng đang hành nghề nha sĩ (hoặc bác sĩ, dược sĩ) ở Hoa Kỳ và Pháp, những nước văn minh tân tiến hàng đầu trên thế giới, nên tôi cũng quen thân với cung cách hành xử của họ. Ngay cả trong gia đình, cô con gái út của tôi hiện đang học năm chót ở Đại học Y khoa UTMB ở Galveston, năm sau sẽ tốt nghiệp bác sĩ, tuy không phải là bác sĩ y khoa, mà là (DPT) tức là Doctor of Physical Therapy. Trong cách xử thế hàng ngày, nó nói chuyện rất lịch sự và có văn hoá với mọi người, bằng cả hai thứ tiếng Anh và Việt.]

Tôi đã hấp thụ nền giáo dục theo chương trình Pháp từ mẫu giáo đến bậc tú tài, rồi sau đó được may mắn du học sang Pháp dưới thời Việt Nam Cộng Hoà. Học tiếp ở bậc đại học bên Pháp trong hơn 5 năm trước khi sang định cư ở Houston, Hoa Kỳ từ đầu năm 1980 đến nay, và có hành nghề nhà báo (tức là có tiền lương là nhuận bút từ các chủ báo và giám đốc đài truyền thanh và truyền hình) từ hơn 20 năm qua.

Do vậy, tôi không có quen mắng chửi người khác trong tranh luận (nhất là trong lần đầu tiếp xúc) là đồ súc vật để có thể được tiếp tục thuê mướn làm nhà báo ở xứ này. Và tôi chắc chắn sẽ giữ mãi nguyên tắc này. Giả sử như có một lúc nào tôi có thể tức giận trước một người nào vì những hành động tồi tệ đáng lên án của họ, và chỉ trong chốn riêng tư mà thôi khi tôi có thể không cầm giữ lời nói cho cẩn thận hoặc là tôi đang say xỉn quá chén và mất khôn (như trường hợp của ông bình luận gia Nguyễn Xuân Nghĩa), thì quá quắt lắm tôi cũng chỉ chê trách họ là ngu xuẩn (a moron, như TT Trump thường bị chê) và hạ thấp họ xuống hàng súc vật (như khi mắng họ là “ngu như bò”).

Nhưng thôi, chúng ta tạm gác chuyện này sang bên để đi vào vấn đề chính để bàn luận về chuyện thời sự tại Hoa Kỳ, vốn là đề tài gây ra nhiều tranh cãi gay gắt từ quan niệm đối chọi giữa hai bên.

Anh và khá nhiều người khác ủng hộ TT Trump triệt để và cuồng nhiệt đến mức tối đa. Nhưng lại có rất nhiều người khác cũng không ủng hộ ông ta một cách kịch liệt. Chuyện này cũng là điều bình thường, không ai có thể độc tài, độc đoán để bắt mọi người khác phải tuân theo ý mình. Và Hiến Pháp Hoa Kỳ cũng đồng ý như vậy khi cho mọi cử tri có lá phiếu ngang hàng như nhau trong ngày đi bầu 3 tháng 11 sắp tới. Cho dù ai đắc cử, tôi (và cả anh) cũng biết chắc rằng chẳng có vị tổng thống tân cử nào (president-elect) có thể bắt buộc những người khác phải ủng hộ ông ta. Những người gọi là đối lập đó chắc chắn vẫn sẽ có quyền chỉ trích mạnh mẽ, chê bai nặng nề, hoặc chế riễu thậm tệ vị tân tổng thống trong suốt 4 năm dài sau đó của nhiệm kỳ mà không hề lo sợ chuyện sẽ bị công an vào ban đêm đến nhà lôi đi cho “mò tôm” như thời của Việt Minh hoặc đến bót cảnh sát dưới thời các chế độ độc tài khác.

Do đó, tôi đề nghị anh cùng tham gia trong một trò chơi, và cũng là thử thách này. Người Mỹ thường dùng câu nói “Talk is cheap”, với ngụ ý chê bai những người chỉ biết chỉ trích hay ủng hộ suông bằng lời nói mà thôi, chứ không dám dấn thân thực sự. (Người Việt mình cũng có câu nói gần như tương tự là “chống Cộng bằng mồm”). Nếu như anh thực sự ủng hộ TT Trump, vậy anh có dám sẵn sàng nhập cuộc một cách tích cực để biểu lộ sự ủng hộ đó hay không?

Cách thức thực tiễn và rõ ràng nhất là bỏ tiền ra ủng hộ, dưới nhiều hình thức khác nhau. Đơn giản và bình dân, cụ thể và dễ hiểu nhất, là dám đánh cá để tin rằng ông Trump sẽ đắc cử. Cứ tạm cho là tôi nghĩ ngược lại, tin rằng ông Trump khó lòng được tái đắc cử; và cũng vì không muốn người khác cho là tôi cũng chỉ biết nói suông mà thôi, tôi cũng sẵn sàng đánh cá TT Trump sẽ thất cử trong ngày 3/11/2020.

Và nói theo kiểu bình dân của lối đánh xì-phé, tôi cũng dám chơi tới cùng, tức là anh cá độ đến đâu tôi cũng sẽ theo đến đó, cho dù hiện nay tôi chỉ có lợi tức khiêm nhường từ tiền hưu bổng hàng tháng của chính phủ Mỹ chứ không giầu sụ như một người nha sĩ như anh.

Nhưng rồi nhiều người bạn trong chúng ta sẽ không hài lòng vì chuyện này mang tính hơn thua kiểu bài bạc, không đáng cổ võ. Vậy tôi đề nghị một giải pháp dung hoà, một thứ compromise, mà có lẽ nhiều người sẽ dễ dàng chấp nhận và ủng hộ: Thay vì cá độ sát phạt nhau trên một món tiền nào đó, chúng ta hãy đánh cá rằng bên nào thua sẽ phải trả tiền cho một bữa ăn chung cho tất cả (anh và tôi, cũng như khoảng 36 người trong nhóm email này). Địa điểm có thể là bất cứ một nhà hàng nào đó trong vùng Houston, và cả 2 chúng ta đều cùng tham dự với sự hiện diện của các bạn hữu khác trong nhóm này.)

Trong bữa tiệc “ăn mừng” hoặc “chia buồn” này, chúng ta cùng nâng ly để chúc mừng người thắng cử, hoặc cũng có thể là để chửi thầm “thằng thất cử” (vì nó làm mình mất vui, quê xệ và mất tiền).

Lý do tôi đề nghị giải pháp này vì tính chất thực tiễn của nó theo tinh thần thực dụng của người Mỹ: đó là “life goes on”, chúng ta phải nên “moving forward”. Tôi có thể nói chắc rằng sau ngày bầu cử, đời sống tại Hoa Kỳ vẫn tiếp tục quay đều, tiến nhanh tiến mạnh theo guồng máy một nước tư bản hàng đầu trên thế giới. Những người ủng hộ ứng viên đắc cử sẽ vui mừng đắc thắng hoặc hả hê, nhưng đồng thời những người phía đối lập vẫn có thể tiếp tục chỉ trích, soi mói những khiếm khuyết nào đó để chê trách hoặc đem ra luận bàn để kết tội. Cũng chỉ là chuyện bình thường thôi, xưa nay vẫn thế tại Hoa Kỳ từ cả trăm năm qua, và điều này vẫn diễn ra tại hầu hết các nước khác, chỉ trừ tại những nước độc tài như Trung Cộng, Bắc Hàn, Việt Nam.

Cho dù ông Trump tái đắc cử, chắc chắn tôi vẫn nhận được tiền hưu bổng của cơ quan SSA là chính phủ Mỹ gửi tự động hàng tháng, (và nó còn được điều chỉnh theo thời giá, tức là tăng lên hàng năm theo tỉ lệ lạm phát thông thường), và vẫn có thể tiếp tục viết bài chỉ trích ông ta nếu như những điều tệ hại do Trump gây ra không thuyên giảm. Nên nhớ là các đài CNN và MSNBC đã nhờ có Trump đắc cử mà có số khán giả tăng lên rất nhiều so với năm 2016, tương tự như đài Fox News và những tay bình luận cực hữu như Rush Limbaugh cũng đã có nhiều khán giả hơn chỉ vì Obama ngự trị ở Toà Bạch Ốc đến 8 năm.)

Và cho dù ông Biden thắng cử, chắc chắn là phòng nha sĩ của anh vẫn kiếm bộn bạc do bởi người dân Mỹ vẫn tiếp tục đến để cạo răng, chữa răng v.v. và các hãng bảo hiểm y tế vẫn phải chi trả cho anh và những nha sĩ khác rất nhiều tiền. (Chắc chắn là không có màn “xuống hố cả nước” theo XHCN như nhiều người cáo buộc một cách vô cớ và hoang tưởng, kiểu như Đặng Văn Âu thường hay viết vung vít gần đây trên các trang mạng.) Điều này tôi dám nói chắc như vậy là vì trong suốt 8 năm dưới thời của ông Obama, ắt hẳn là anh đã kiếm rất nhiều tiền để có thể ngày nay huênh hoang với nhiều người là anh sẵn sàng dám “chi địa” để làm bất cứ điều gì theo lý tưởng của anh, phải không?

Vậy nhé, chúng ta hãy chấp nhận cái “challenge” này đi. Trong số khoảng 36 người trong nhóm email này, có nhiều người mà cả 2 chúng ta đều quen biết để có thể tín nhiệm làm nhân chứng. Nhưng chúng ta có thể tạm nhờ chị Hoài Bắc, là người đã gửi ra bức email đầu tiên của tôi, làm người đứng trung gian vậy, để có thể sắp xếp ngày giờ và nơi gặp gỡ sau ngày bầu cử. Tôi sẽ liên lạc với chị ấy để đưa tiền trước để chứng tỏ lòng thành của mình. Mong là anh sẽ đáp ứng theo, bằng không thì những tay “thối miệng” bên ngoài như Nhất Nguyên nó lại có cớ mắng anh chỉ là “thằng cạo răng”.

Nay kính thư.

MAI LOAN

Tái bút: Trong nhóm này, có thể có vài người ở các tiểu bang xa hoặc ở những nước bên Âu châu. Không sao, chúng ta có thể chụp hình hoặc “live-stream” cho họ xem trên Facebook, chắc là họ cũng vui mừng tham gia.

Liền sau đó, ông Kevin Vũ đã nhanh chóng gửi email khác để đáp trả:

Gửi ông nhà báo Nguyễn Anh Tuấn! 

Chỉ có những người Mỹ gốc Việt không có lòng tự trọng tự tôn mới đi bầu cho một tên cực kỳ khốn nạn cực kỳ súc vật cực kỳ kỳ thị người Việt tỵ nạn cs chính nó Joe Biden từng chống đối mãnh liệt người Việt tỵ nạn cs vô Mỹ vào năm 1975 sau khi MNVN mất vào tay cs! 

Chỉ có súc vật mới bầu cho Joe Biden! Nếu ông nhà báo NAT bầu cho tên súc vật Joe Biden vừa già mất trí vừa tham nhũng thối nát, Và cực kỳ kỳ thị người Việt tỵ nạn cs thì ông có phải đang tát vào mặt bố mẹ anh chị em cô bác thân nhân gia đình của ông đang ở Mỹ! 

Tôi muốn có câu trả lời phản biện của ông về ông Joe Biden chống lại người Việt tỵ nạn cs vô Mỹ vào năm 1975, tôi muốn coi ông trả lời làm sao đây….

Còn chuyện cá cược tôi chấp nhận về vụ mời 36 người như ông nói nếu phe thua thì phải trả tiền nhà hàng nhưng tôi muốn có thêm phần hào hứng tôi muốn có thêm tiền nữa tôi sẽ cho ông thắng gấp đôi nếu TT Trump thua, cá cược ít nhất là $1,000! Nếu tôi thua ông sẽ được $2,000! Về số tiền cá cược ông có toàn quyền nhưng ít nhất là $1000!

Tôi tin vào Thượng Đế phù hộ cho nước Mỹ TT Trump sẽ thắng một cách vinh quang nhiệm kỳ 2 để Ông Trump đánh tàu cộng khựa cho banh xác, đánh cho nó phiên giáp bất hoàn, đánh cho nó hết mộng xâm lược Biển Đông mà ai ai Người Việt cũng biết tàu cộng khựa là ông cố nội của Csvn 

Tôi chờ câu trả lời của ông! 

Chào ông 

DrVu

Cũng trong thời gian này, trong số những người nhận được email khởi sự có bài báo của kẻ này, có một vị khác tên là Tiêu Sơn (tieuson2k@gmail.com) cũng đã tự động nhập cuộc để gửi một email có nội dung như sau, kèm theo link để dễ nhập vào kiểm chứng:

Xin check lại archives của Quốc Hội Mỹ:

“TO PASS H.R. 6755, AUTHORIZING FUNDS FOR ASSISTANCE TO REFUGEES FROM SOUTH VIETNAM AND CAMBODIA.” May 16, 1975

https://www.govtrack.us/congress/votes/94-1975/s186?fbclid=IwAR34OkQNN6PFmBCw2WJN9XPO74a2xxV-hABAs18nE4q4IiTCJMs1aro3pqQ

Trong đó: 

Yes = 77 D/46 R

No = 2 D / 0 R

Not Voting = 20 D / 5 R

Democrat tuyệt đại đa số YES. Joe Biden “No vote”, chứ không phải voted NO. Vì vậy không thể nói Democrat và Joe Biden chống tỵ nạn VN.

Kính,

TS

Và ông Kevin Vũ cũng nhanh chóng đáp trả ông Tiêu Sơn với cung cách và văn phong quen thuộc:

Tôi đã gửi cho ông Tieu Son hai cái link về tên súc vật tham nhũng thối nát kỳ thị người Việt tỵ nạn cs thì ông TS trả lời đi!

Đừng có đánh lẩn con đen… làm ơn nói trắng ra trắng …. đen ra đen …. đừng nói láo để chị Hoài Bắc hiểu SAI….hiểu Lầm 

DrVu 

Ông Kevin Vũ, cũng giống như rất nhiều người Việt “cuồng Trump” khác đưa ra cái link về một bài báo trên tờ Washington Examiner để cáo buộc về hành động của Joe Biden vào năm 1975 mà họ cho rằng đã chống đối việc người tị nạn VN được vào Mỹ.

Nhưng ông Tiêu Sơn đã giải thích thêm chi tiết trong bức email kế tiếp, cũng với những link rõ ràng để kiểm chứng:

Washingtonexaminer là 1 webpage cực hữu, mixed information với opinion để tuyên truyền định hướng dư luận sai lệch – do đó bị xếp hạng half-true, fake news.

Lấy 1 nguồn hoàn toàn không đáng tin cậy như vậy để so sánh với tài liệu chính thức của Quốc hội, và để chứng minh cái gì? Thích khôi hài, hay có vấn đề tâm lý/tâm trí?

https://www.politifact.com/personalities/washington-examiner/

https://www.quora.com/Is-the-Washington-Examiner-a-reputable-news-source?top_ans=167526446

Sau đó không lâu, ông Kevin Vũ dĩ nhiên không chịu thua, mà còn phản pháo bằng 2 bức điện thư khác, có nội dung như sau:

To Tiêu Son! Tôi gửi cho ông coi thêm một cái link tờ báo Mỹ LA Progressive cũng nói Joe Biden chống người Việt tỵ nạn cs vô Mỹ vào năm 1975 cùng với 2 tên súc vật thuộc Đảng Dân Chủ thổ tả đó là Thống đốc California Jerry Brown và George Wallace mà trong đó Súc vật Joe Biden chống người Việt tỵ nạn cs mạnh nhất coi chúng ta người MNVN mất nước như là hạng chó ghẻ …..ông Tiêu Sơn ông không biết Nhục Nhã là gì à ông lại tâng bốc Joe Biden kêu gọi người Mỹ gốc Việt đi bầu cho tên súc vật khốn nạn Cực kỳ kỳ thị người Việt tỵ nạn cs ….Khiếp vãi

Trời ơi là trời! TS tại sao ông lại khốn nạn đến như vậy được chối bỏ Cả sự thật Lịch sử …chỉ có súc vật không có lý trí mới như vậy…đến một ngày nào đó ông sẽ nói cs Bắc Việt giải phóng MNVN khỏi Đế Quốc Mỹ! Khiếp đảm cái bè lũ Đảng dân chủ thổ tả miệng lưỡi không xương ngàn đường lưu manh Bịp bợm lắc lẻo…

DrVu 

Đến đây thì nhân vật Tiêu Sơn có lẽ đành phải “tiêu lòn”, xin được rút lui khỏi cuộc tranh luận khi thấy đối phương chỉ biết sử dụng những lời lẽ cực đoan và chụp mũ hàm hồ như vậy:

Tôi lạ lùng là chỉ đưa ra facts: archives của Quốc Hội/Thượng Viện Mỹ. 

Đó hoàn toàn là facts, luật pháp – có giá trị hơn bất cứ info, cả ngàn news/bài báo nào khác. Chẳng hề đưa ra bất cứ ý kiến cá nhân bênh-chống ai cả. Rồi tự nhiên bị chưởi bới, nhục mạ.

Hiểu biết, tự trọng, nhân tính ở đâu vậy? Xin lỗi quý vị, tôi sẽ không trao đổi và block con người vô lý, mất tư cách này!

Kính,

TS

Riêng kẻ viết bài này, là người gây ra “cớ sự” từ lúc ban đầu, chắc chắn phải có câu trả lời cho đúng phép lịch sự. Tuy nhiên, vì bận đa đoan nhiều việc nên đã không có thì giờ để trả lời ngay, cho dù ông Kevin Vũ có thể nghĩ rằng đối phương đã “co giò” rút êm vì sợ tốn tiền. Bởi vì chúng tôi đã gửi cho chị Hoài Bắc hai tấm chi phiếu tổng cộng $1,500 để đi tiếp cho vụ cá cược này.

Vì thế nên vài ngày sau, người trung gian là chị Hoài Bắc đã chuyển mẩu nhắn tin của Kevin Vũ như sau:

Chị Hoài Bắc! Đến giờ này Em vẫn chưa nhận được tin nhắn trả lời của ông nhà báo Mai Loan Nguyễn anh Tuấn trên diễn đàn email là chấp nhận cuộc cá cược về vụ bầu cử TT Trump vào ngày 3 tháng 11/2020!

Chị HB hãy nói ông ta hãy trả lời càng sớm càng tốt nếu ông NAT nghĩ rằng Joe Biden thắng thì tăng số tiền cá cược lên $5,000 nếu Joe Biden thắng làm TT Mỹ thì ông NAT sẽ được $10,000 . . . em cho ăn gấp đôi! Ông NAT có dám không??? Ai bảo ông NAT dám thách thức em!

DrVu

Vì lẽ đó nên nhà báo này đành phải phúc đáp ngay để khỏi phụ lòng hoặc gây hiểu lầm nơi đối phương. Và như thông lệ, bao giờ cũng mượn dịp để giãi bày thêm vài điều linh tinh khác. Sau đây là thư trả lời:

Thưa anh Kevin Vũ,

Trước hết, xin anh thứ lỗi cho tôi về chuyện hồi đáp chậm trễ, do bởi nhiều chuyện bận rộn linh tinh nên tôi chưa có thì giờ ngồi xuống để viết thư. Tôi lại có thói quen thường viết hơi dài, để trình bày cho hết những điều muốn nói một khi đã chịu khó ngồi xuống viết thư.

Đọc thư anh, cảm giác đầu tiên của tôi là rất vui mừng, vì ít ra anh cũng biết thưa gửi đàng hoàng với nhà báo NAT theo đúng phép lịch sự tối thiểu của những người đã thừa hưởng văn hoá giáo dục dưới thời VNCH trước đây (cho dù lúc đó anh có lẽ vẫn còn bé), chứ không còn gộp tôi chung trong nhóm như nguyên văn bức thư đầu tiên anh viết ngắn gọn là “Chỉ có những kẻ súc vật mới đi bao che cho những hành động thằng súc vật qùy gối khi chào Quốc kỳ Hoa Kỳ! Thứ bại não ngu dốt.”

Chẳng vì thế mà một người khác trong nhóm là Tiêu Sơn, tình cờ nhảy vào cuộc tranh luận này để đưa ra những lý luận phản biện, nhưng cũng đã tức giận nên rút khỏi việc trao đổi này sau khi anh cứ tiếp tục dùng những lời lẽ miệt thị và vô cớ chụp mũ ông ta là “khốn nạn”, “không biết nhục nhã” v.v.

Về vấn đề tranh luận có tính cách hữu ích cho mọi người hiện nay về cá tính giữa hai ứng cử viên Donald Trump và Joe Biden, vốn là một chủ đề rất lý thú để mọi người cùng tìm hiểu và bàn luận, cho dù lá phiếu của tập thể người Việt chúng ta không hề có tí ảnh hưởng nào trong kết quả sau cùng của cuộc bầu cử, xin anh cho phép tôi được thư thả để thưa chuyện trong những dịp tới vì đề tài này không thể trình bày ngắn gọn trong một bức thư được.

[Chỉ xin kể nhanh ở đây một thí dụ để chứng minh rõ ràng: Theo thể thức bầu lấy “cử tri đoàn” (electoral votes), cho dù cả khối người Việt ở hải ngoại có dọn về California để bỏ phiếu cho phe Cộng Hoà kỳ này, thì chắc chắn là ông Trump cũng sẽ thua Joe Biden ở tiểu bang này đến ít nhất là vài triệu phiếu. Còn ở Texas, nhiều cuộc thăm dò dân ý gần đây cho thấy là kết quả có thể khít khao ngang ngửa dựa theo kết quả sau cùng vào năm 2018 khi Beto O’Rourke chỉ thua Ted Cruz có 3%, nhưng tôi vẫn tin là Trump có nhiều hy vọng thắng hơn cho dù mọi người Việt ở đây bỏ phiếu cho Joe Biden. Nhiều người có thể lấy ví dụ kết quả bầu cử ở Florida vào năm 2000 với tỉ lệ hơn thua có khoảng 600 phiếu, nhưng điều đó cũng chỉ là một tình trạng hiếm hoi (a fluke) chỉ xảy ra một lần và có lẽ khó thể nào trở lại. Bởi vì ứng viên bên đảng nào cũng thu hút lá phiếu của người Việt, nên hệ quả chung cuộc là lá phiếu người Việt sẽ tự huỷ hoại lẫn nhau, chẳng có ứng viên tổng thống nào lo sợ và săn đón, có chăng là dụ dỗ chúng ta để ủng hộ tiền bạc mà thôi.]

Còn việc tranh luận liên quan đến lời cáo buộc Joe Biden có là súc vật hay không vì đã “chống người Việt tỵ nạn cộng sản vô Mỹ vào năm 1975” như anh viết trong thư và cũng có rất nhiều người Việt cũng tin tưởng và lập lại như vậy, thì có lẽ cũng phải mất một thời gian để thảo luận trong tinh thần thân hữu và tôn trọng lẫn nhau, bởi vì trong bối cảnh phân hoá sâu đậm hiện nay, mỗi người thường chỉ muốn nghe những lập luận cùng ý với mình mà thôi, và chối bỏ những lời giải thích của phe bên kia là “fake news”.

Như anh đã thấy, ông Tiêu Sơn nào đó đã nhập cuộc và đưa ra những chứng cứ rõ ràng không thể chối cãi về kết quả bỏ phiếu tại Quốc Hội Hoa Kỳ vào năm 1975 cho thấy ông Biden không hề có chuyện bỏ phiếu chống người Việt tị nạn được vào Mỹ. Nhưng có lẽ anh và những người “cuồng Trump” thì lại thích tin vào nguồn gốc từ một bài báo đăng trên tờ Washington Examiner hơn. Và khi ông Tiêu Sơn chịu khó giải thích cho anh biết sự thật về tờ Washington Examiner chỉ là một diễn đàn chuyên pha trộn tin tức và bình luận bóp méo theo hướng cực hữu, thì anh đã mắng anh ta xối xả khiến Tiêu Sơn phải rút lui khỏi cuộc tranh luận. Đó là điều tôi không muốn xảy ra vì dẫu sao chúng ta vẫn còn hiện diện tại thành phố này, và sau ngày bầu cử 3/11 sắp tới, chúng ta vẫn còn có nhiều dịp gặp gỡ, trao đổi hoặc là có thể cùng cộng tác giúp ích cho tha nhân và cộng đồng người Việt tại Houston cho dù là ứng viên nào đắc cử tổng thống.

Trở về vấn đề cốt lõi trong bức thư của anh muốn thách thức tôi cá cược, ít nhất là $1,000, ngoài tiền trang trải chi phí cho bữa tiệc chung cho mọi người sau ngày bầu cử, tôi đã sẵn sàng đáp ứng để tránh mang tiếng là “Chỉ biết Nói, Không dám Làm”.

Vào tuần trước, tôi đã gửi hai chi phiếu (tổng cộng $1,500) cho chị Hoài Bắc để làm bằng chứng nhập cuộc và nhờ chị ấy đứng trung gian bảo đảm cho cuộc cá cược này. Số tiền $1,000 là cá cược hơn thua riêng giữa hai chúng ta, còn $500 coi như là số tiền ứng trước cho bữa tiệc cho cả nhóm. Tiền cho bữa tiệc có thể cao hơn tuỳ theo ý thích và sự lựa chọn của đa số, nhưng tệ lắm, thì số tiền đó cũng đủ bảo đảm cho một chầu phở với mỗi người có được một tô phở và ly cà phê sữa.

Mới đây, tôi nhận được tin nhắn của chị Hoài Bắc rằng anh muốn thách thức tôi tăng số tiền cá cược lên thành $5,000, và còn “dụ dỗ” rằng nếu như Biden thắng cử thì tôi có thể ôm lấy số tiền $10,000 mà anh sẵn sàng chịu thua.

Thú thật với anh, tôi không phải là người sợ không dám cá số tiền cao dù rằng hai vợ chồng chúng tôi lúc này chỉ sống nhờ vào tiền lương hưu của Sở An Sinh Xã Hội sau mấy chục năm lao động và đến tuổi được hưởng lương hưu. Chắc chắn tiền lương này thấp bé hơn nhiều so với đồng lương của một nha sĩ kiếm nhiều tiền như anh.

Kế đến tôi cũng không phải là người mê cá cược và bài bạc, dù rằng vợ chồng chúng tôi thường đi Las Vegas mỗi năm khoảng 4, 5 lần, nhưng không bao giờ ngồi xuống sòng bài. Chẳng qua là vì chúng tôi có hobby biết tìm tòi và lợi dụng giá vé rẻ để ghé Las Vegas trên đường đi đến California thăm bạn bè. Trước đây tôi đã từng có lúc viết một loạt bài hướng dẫn độc giả có chủ đề “Làm Sao Để Du Lịch Gần Như Miễn Phí”. Nhờ vào hobby này nên chúng tôi có cơ hội đi chơi rất nhiều trong những năm qua khiến cho bạn bè đều ngạc nhiên, nhờ vào giá vé máy bay rất rẻ, có khi còn dùng vé free hoặc hotel free nhờ vào điểm thưởng tích tụ từ những chương trình frequent flyer.

Tuy nhiên, vì anh đã lên tiếng thách thức cho nên tôi có cố gắng giải thích cách mấy cũng khó làm cho anh tin tưởng, thôi thì phải áp dụng câu nói thường nghe là “Cung kính không bằng tuân lệnh”. Tôi đành chấp nhận sẽ chịu cá cược với anh số tiền là $5,000 bên cạnh số tiền cho bữa ăn chung cho mọi người thuộc cả hai phe.

Tôi sẽ gửi tiếp số tiền còn lại cho chị Hoài Bắc. Phía anh chỉ cần gửi cho chị HB số tiền $10,500. Tất cả sẽ bỏ chung vào một trương mục (account) và người nào thắng sẽ được trao lại. Tôi hoàn toàn tin tưởng chị HB. Còn nếu anh chưa tin tưởng và muốn có một phương thức rõ ràng, tôi đề nghị mở một account chung với số tiền tổng cộng là $16,000 với 3 người đứng tên, và phải có 2 chữ ký thì mới được rút ra, để bảo đảm cho mọi người.

Đáng lẽ tôi có thể dừng tại đây cũng đủ. Nhưng xin mạn phép thưa với anh vài điều nữa.

Tôi dự định sẽ chi ra $2,000 là tiền hưu hàng tháng của 2 vợ chồng tôi cho cuộc cá cược mua vui rất lý thú kỳ này. Sau đó, tôi dự định kêu gọi tất cả bạn bè khác và độc giả trung thành lâu năm của tôi, nếu có cùng quan điểm và sẵn sàng nhập cuộc chơi này thì hãy bỏ tiền ra để ủng hộ, số tiền lớn nhỏ không quan trọng, miễn là có đóng góp là tôi sẽ vui mừng. Nếu họ bỏ $100 họ sẽ có được $200 nếu thắng cuộc, bằng không thì coi như thua. Nếu Trump được tái đắc cử kỳ này thì đó là vận số nước Mỹ đáng buồn, sá gì số tiền nhỏ nhoi thua cá cược. Nếu có đông người, tôi sẽ đề nghị với tất cả những người bạn này là sẽ trích phần thắng cuộc đó để dùng vào một mục đích cao đẹp hơn: đó là sẽ cống hiến vào quỹ hoạt động của Ban Đại Diện Cộng Đồng của Liên danh Xây Dựng vừa mới đắc cử vào cuối năm 2019 nhưng bị bọn đại diện mãn nhiệm của Trần Quốc Anh phá thối và không chịu trao lại, khiến cho nội vụ phải tranh tụng tại toà rất lôi thôi và tốn kém.

Tôi trộm nghĩ trong trường hợp nếu anh có thua vì Trump thất cử thì anh cũng sẽ thấy có chút niềm vui khi thấy số tiền đó cũng giúp cho tân ban đại diện Cộng Đồng mà chính anh cũng có mặt trong cương vị phó chủ tịch.

Ngoài ra, tôi cũng dự định sẽ thách thức nhiều tay bình luận khác về kết quả bầu cử lần này, cũng với nguyên tắc là đồng ý cá cược một số tiền nào đó, và dùng nó để đãi một bữa ăn chung cho cả hai bên sau ngày bầu cử, vì như tôi đã nói và tin chắc, cho dù kết quả ra sao thì cuộc đời này vẫn tiếp diễn tốt đẹp và nước Mỹ này vẫn thăng tiến vững mạnh hơn nhiều so với các nước khác. Và tôi sẽ đích thân đến tận những nơi đó để tham dự và chi tiền, nếu như tôi thua cuộc khi Trung tái đắc cử. Trong chiều hướng hiện nay, có lẽ tôi sẽ phải đi đến nhiều nơi như Nam và Bắc California, Washington DC, Dallas và cả nước Pháp nữa vì tôi đều có rất đông bạn bè và độc giả lâu năm tại những nơi này. 

Nay kính thư.

Kính thưa quý thân hữu và độc giả trung thành lâu năm rất thân thương và quý mến,

Đó là diễn tiến của nội vụ cá cược mà kẻ viết bài này, tuy hiện nay chỉ có lợi tức khiêm nhường là tiền lương hưu sau 40 năm “cày vất vả” tại xứ sở tự do này, đã tình cờ nhưng không hối hận để nhập cuộc. Nếu như có quý bạn nào đồng cảm, xin hãy lên tiếng ủng hộ và nhập cuộc chung.

Như đã nói, trong tình thế hiện nay, với cơn đại dịch đang hoành hành tại khoảng 30 tiểu bang theo chiều hướng đáng ngại của cái mà nhiều chuyên gia y tế trước đó đã cảnh báo là “second wave” (làn sóng nhiễm dịch kế tiếp), số người nhiễm bệnh tiếp tục gia tăng đáng sợ, ngay tại vùng Harris County của kẻ viết bài, số người tử vong đã lên đến 130,000 và có thể lên đến khoảng 200,000 người vào thời điểm bầu cử đầu tháng 11 sắp tới. Có thể nói, thành tích của TT Trump trong gần 4 năm qua đã không có gì để ca ngợi, nếu không muốn nói là đầy những tệ hại bết bát đáng xấu hổ, chưa kể đến hơn 20,000 lần nói dối và mị dân kiểu như sẽ đánh sập Trung Cộng và tiêu diệt Xã Hội Chủ Nghĩa khiến cho nhiều người Việt vẫn còn cố bám víu vào mà không chịu nhìn nhận sự thật phũ phàng, thì cú đánh của con siêu-vi-khuẩn lần này, nhất là ở đợt thứ nhì hoàn toàn do lỗi bất tài và vô trách nhiệm bất nhân của Trump, càng để lộ cho mọi người thấy cái giá phải trả cho việc đã lỡ bầu cho một tay con buôn hết sức thông minh ma mãnh theo kiểu “bán trời không văn tự” lên làm tổng thống. Và giả sử như vì một lý do nào đó ngoài sức tưởng tượng khiến cho Trump có thể tái đắc cử lần này, thì rõ ràng là vận số của đệ nhất siêu cường Hoa Kỳ đã chính thức bước vào thời kỳ đen tối không thể đảo ngược. Như vậy mới là điều đáng buồn nhất, sá gì chút tiền nhỏ nhoi khi phải thua một vụ cá cược.  

MAI LOAN

Houston, Texas, ngày 1 tháng 7/2020

anhtuantaberd74@gmail.com

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Thảm kịch thành kiến chủng tộc

Trần Thị Ngự

01/07/2020

Trong những ngày cuối Tháng Năm và đầu Tháng Sáu 2020, biểu tình nổ ra ở nhiều thành phố trong nước Mỹ, cả trước Nhà Trắng, và nhiều thành phố ở các nước khác để phản đối cảnh sát làm chết thường dân không mang vũ khí trong khi đang bị cảnh sát bắt giữ. Video phổ biến trên truyền thông cho thấy hình ảnh nạn nhân, George Floyd, đang bị cảnh sát dẫn đi, hai tay đã bị còng; tiếp đó là hình ảnh một cảnh sát viên đè hai đầu gối lên cổ nạn nhân đang nằm xấp trên mặt đất cùng tiếng kêu của nạn nhân “Tôi không thở được,” và hình ảnh cuối cùng là nạn nhân nằm ngửa bất động trên mặt đất trước khi được đưa đi cấp cứu. George Flyod được tuyên bố tẳt thở khoảng một giờ sau đó. [1]

Đây không phải là lần đầu thường dân bị nhân viên công lực sát hại. Theo thống kê từ FBI, trong năm 2018 nhân viên công lực hạ sát 410 người một cách chính đáng (justifiable homicides by law enforcement). [2] Tuy nhiên các con số trong thống kê của FBI đưa ra được cho là còn thiếu sót. Trước hết, con số do FBI đưa ra thấp hơn gần một nửa so với các con số từ National Violent Death Reporting System (trực thuộc CDC, Centers for Disease Control and Prevention). [3]

Thống kê của FBI không phân biệt trường hợp nạn nhân có vũ khí, được coi là nguy hiểm hơn cho cảnh sát, hay không có vũ khí. Thống kê độc lập của The Washington Post cho thấy số nạn nhân không mang vũ khí bị cảnh sát giết giao động từ 47 người (2018) đến 94 người (2015). [4] Trong số này, nạn nhân người da đen chiếm khoảng 1/3.

Thống kê của FBI cũng không cho biết chủng tộc của nạn nhân cũng như của cảnh sát viên liên quan đến việc sát hại. Theo thống kê độc lập từ The Washington Post, kể từ 2015 (năm The Post bắt đầu thu thập số liệu) mẫi năm có khoảng 1000 thường dân bị cảnh sát sát hại, và người da đen có tỷ số bị sát hại cao hơn gấp hai lần người da trắng (tỷ số người da đen bị sát hại bởi cảnh sát là 30 người/1 triệu dân, trong khi tỷ số của người da trắng là 12 người/1 triệu dân).[5]

Ngoài ra, thống kê từ FBI cũng không cho biết số trường hợp thường dân bị nhân viên công lực sát hại một cách không chính đáng (unjustifiable). Vì các cơ quan cảnh sát tự đánh giá trường hợp nào là chính đáng, cho nên có thể không phải những con số mà FBI cho là chính đáng đều thật sự chính đáng.

Tự Vệ Chính Đáng, Bạo Lực Hợp Lý và Thành Kiến Chủng Tộc

Với nhiệm vụ giữ gìn trật tự và chống tội phạm, nhân viên công lực thường có các va chạm với công chúng, trong đó có những người tình nghi phạm pháp. Để tránh trường hợp cảnh sát lạm dụng quyền lực gây ra những vi phạm dân quyền và nhân quyền, pháp luật đã đưa ra những qui định về hành vi của cảnh sát trong lúc thi hành công vụ.

Án lệ (jurisprudence) nổi tiếng Tennessee v. Garner (1985) qui định việc sát hại thường dân chỉ được coi là hợp lý (reasonable) trong trường hợp tự vệ (self-defence).[6] Trong vụ này, cảnh sát ở Memphis, Tennessee, được thông báo có tình nghi ăn trộm (break-in). Khi đến hiện trường vào buổi tối, cảnh sát nhìn thấy có người chạy ra sân sau một căn nhà. Khi cảnh sát thấy nghi can chạy đến chỗ hàng rào bao quanh căn nhà, cảnh sát xưng danh và yêu cầu đứng lại, nhưng nghi can bắt đầu leo qua hàng rào. Sợ nghi can bỏ trốn, cảnh sát liền nổ súng. Kết quả là một thiếu niên da đen bị bắn chết, trong người có 10 đô la và một cái ví được cho là do ăn trộm. Trước vụ này, rất nhiều tiểu bang áp dụng học thuyết “kẻ phạm tội chạy trốn” (fleeing felons doctrine) cho phép cảnh sát dùng võ lực có thể gây chết người (deadly force) khi đuổi bắt các nghi can nếu những người này cố tình chạy trốn. Học thuyết “kẻ phạm tội chạy trốn” xuất phát từ Common Law ở nước Anh trước thế kỷ 18, vốn qui định trên 300 tội bị trừng phạt bằng cách treo cổ, kể cả tội móc túi. Như thế, kẻ phạm tội dù có bị cảnh sát bắt sống thì sau đó cũng bị treo cố. Trong vụ Tennessee v. Garner, Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ (TCPV) phán rằng “học thuyết kẻ phạm tội chạy trốn” vi phạm Điều 4 Hiến Pháp (search and seizure), và cảnh sát chỉ được dùng võ lực có thể gây chết người (deadly force) để ngăn ngừa chạy trốn khi có lý do chính đáng (probable cause) để cho rằng nghi can là mối đe dọa cho sinh mạng của cảnh sát hay cho người khác. Ít năm sau, án lệ Graham v. Connor (1989) xác nhận thêm rằng nhận định về mối nguy hiểm của nhân viên công lực phải hợp lý (reasonable) và sự hợp lý này phải được xem xét theo quan điểm của nhân viên công lực tại hiện trường. [7]

Hai án lệ Tennessee v. Garner và Graham v. Connor tạo ra một sự mâu thuấn nội tại giữa một phía là nhận định cá nhân và chủ quan của nhân viên công lực về mối đe doạ hay nguy hiểm và phía kia là sự hợp lý khách quan trong quyết định xử dụng sức mạnh có thể gây chết người của cảnh sát. Bởi vì nhận định về mối nguy hiếm mang tính chủ quan, không loại trừ nó bị ảnh hưởng bởi thành kiến chủng tộc.

Thành kiến (prejudice) là thái độ, suy nghĩ, hay niềm tin vô căn cứ về một nhóm người. Đặc điểm của thành kiến là cá nhân bị/được xét đoán theo cả nhóm mà họ là thành viên. Thành kiến có tính tiêu cực, và những đặc điểm gán cho một nhóm nào đó thường là thấp kém hay không được xã hội mong muốn. Thành kiến của cá nhân cũng có tính cứng nhắc, khó thay đổi một khi nó đã ăn sâu vào tâm tưởng của người mang thành kiến, ngay cả khi có những bằng chứng trái ngược lại. [8] Thành kiến giúp tạo ra các khuôn mẫu (stereotypes) để xét đoán cá nhân, thường có tính phóng đại, căn cứ vào tổng thể nhóm, chứ không dựa vào sự hiểu biết trực tiếp đối tượng. Cũng như thành kiến, các khuôn mẫu dùng để xét đoán cá nhân thường khó thay đổi một khi đã ăn sâu vào trí não.

Hệ luỵ của chế độ nô lệ và sau đó là phân chia chủng tộc (racial segregation) đã tạo ra nhiều thành kiến (prejudice) và những khuôn mẫu (stereotypes) về người da đen ở Mỹ. Trong thời kỳ nô lệ, khuôn mẫu về người da đen là ngu độn, thấp kém (inferior) và lười nhác được dùng để biện minh cho chế độ nô lệ. [9] Sau khi chế độ nô lệ bị bãi bỏ, một trong những khuôn mẫu về người da đen là dơ bẩn và dễ truyền bệnh được dùng để lý giải cho chính sách phân biệt chủng tộc (segregation). Các văn bản pháp lý về phân biệt chủng tộc ngăn cấm người da đen không được dùng chung nhà vệ sinh, vòi nước uống và hồ bơi với người da trắng với giả định rằng người da trắng sẽ bị ô nhiễm bởi sự chung đụng. [10]

Liên quan đến bài viết này là thành kiến và khuôn mẫu của người da đen là nguy hiểm, hung bạo và hay phạm tội (Blacks as criminals). Thành kiến này được ghi nhận là rất phổ biến đến nỗi cụm từ “kẻ săn tội ác” (criminal predator) được dùng như một ẩn dụ (emphenism) để chỉ thanh niên da đen. [11] Các nghiên cứu cho thấy khi người da đen và người da trắng cùng làm một hành vi như nhau, hình ảnh người da đen bị cho là có tính cách đe doạ hơn. [12] Tương tự, người trắng thường cảm thấy sợ bị làm hại bởi người lạ da đen hơn là bởi người lạ da trắng. [13]

Thành kiến và khuôn mấu về người da đen phạm tội ảnh hưởng đến thái độ và hành động của cá nhân, và nhất là nhân viên công lực. Jerome Skolnick, một học giả lão thành từng làm nhiều nghiên cứu về hành vi của cảnh sát ở Hoa Kỳ, cho rằng việc tạo ra các khuôn mẫu (stereotyping) là một thành tố (built in) trong công việc của cảnh sát. Cảnh sát vốn được huấn luyện để nghi ngờ và tìm kiếm tội phạm. Bởi vì công việc đòi hỏi người cảnh sát luôn quan tâm đến khả năng bạo lực, cảnh sát xây dựng hình ảnh “hung thủ tượng trưng” (symbolic assailant) và phát triển một loại nhận thức nhanh gọn (perceptual shorthand) để có thể nhận ra một cách nhanh chóng từng loại nghi can bằng cách xử dụng các tín hiệu thị giác (visual cues) như trang phục, cử chỉ, bối cảnh, giới tính, tuổi tác, hay chủng tộc.[14] Bởi vì người người da đen bị bắt giữ vì lý do phạm tội với tỷ lệ cao, và bởi vì màu da, giới tính, và tuổi tác là các tín hiệu dễ nhận thấy, cảnh sát có khuynh hướng xử dụng khuôn mẫu (stereotype) kẻ phạm tội là đàn ông da đen trẻ tuổi (young black males).

Thành kiến, một khi đã ăn sâu vào tâm não của cá nhân, trở nên tiềm ẩn (implicit) và trú ngụ trong vô thức khiến cá nhân có thể không nhận ra mình có thiên kiến. [15] Nghiên cứu về tâm lý học cho rằng thiên kiến chủng tộc (racial prejudice) phần lớn là sản phẩm của vô thức (unconscious). Sự thể hiện phân biệt chủng tộc không chỉ ở những hành động có chủ ý của những kẻ cuồng tín về chủng tộc, mà cả từ hành động của những cá nhân có ý tốt, những người không ý thức về cách chủng tộc ảnh hưởng đến các quyết định hàng ngày của họ. [16]

Những kiểm tra về thiên kiến tiềm ẩn (implicit bias) bằng Implicit Association Test (IAT) cho thấy không những công chúng liên hệ người da đen và Latinos với tội phạm, mà thành kiến này còn thấy nơi nhân viên công lực. Nghiên cứu thí nghiệm về thiên kiến tiềm ẩn cho thấy những người tham gia nghiên cứu (sinh viên cũng như cảnh sát) gặp nhiều khó khăn hơn trong việc phân biệt vũ khí với các vật vô hại khi đối phó với mục tiêu da đen so với khi đối phó với mục tiêu da trắng. Ngoài ra, các người tham dự nghiên cứu bắn vào mục tiêu da đen nhiều hơn mục tiêu da trắng, và đưa ra phản ứng bằng vũ khí dễ dàng hơn với các mục tiêu da đen so với các mục tiêu da trắng. [17] Nghiên cứu cũng cho thấy không phải chỉ người da trắng mà cả người da đen và những người công khai chống thành kiến hay kỳ thị chủng tộc cũng có thiên kiến tiềm ẩn. [18] Ngoài cảnh sát, thiên kiến tiềm ẩn được coi như lan khắp mọi ngõ ngách trong hệ thống hình sự tư pháp ở Mỹ. [19]

Do tình trạng phổ biến của thiên kiến tiểm ẩn về người da đen phạm tội, người ta có thể thật sự cảm thấy sợ hãi trước những hành vi của người da đen mà nếu khi không có thành kiến thì chỉ thấy bình thường. Thí dụ, khi người da trắng đi với hai tay để trong túi quần, người này được cho là bị lạnh. Khi người da đen đi với hai tay để trong túi quần, người ta nghĩ rắng sắp có chuyện gì xảy ra. [20] Nói một cách khác, khi hành vi của người da đen có thể được hiểu bằng nhiều cách khác nhau, như đưa tay vào trong túi quần, hay cúi xuống để mở cốp trong xe hơi, thì nhiều người, kể cả cảnh sát, trước tiên nghĩ hành vi đó là nguy hiểm. [21]

Do đó, cảm nhận chủ quan về tình hình nguy hiểm, nhiều phần do ảnh hưởng của thiên kiến về người da đen phạm tội, có thể làm cho hành vi xử dụng vũ lực gây chết người – deadly force – của nhân viên công lực được coi là hợp lý – reasonable- theo tiẻu chuẩn của hai án lệ Tennessee v. Garner và Graham v. Connor.

Yếu Tố Đóng Góp vào Thành Kiến và Khuôn Mẫu Người Da Đen Phạm Tội

Nhiều yếu tố đóng góp vào khuôn mẫu người da đen phạm tội, gồm các số thống kê về tội phạm, các chính sách xã hội và hình sự tư pháp (social and criminal justice policies), việc chính trị hoá tội phạm (politicizing crimes), cách truyền thông đưa tin về tội phạm, cũng như thành kiến chủng tộc của những viên chức hình sự tư pháp. Dưới đây là các yếu tố nổi bật.

Thống Kê Về Tội Phạm (Uniform Crime Reports, UCR). Các số thống kê về tội phạm của các cơ quan thuộc Bộ Tư Pháp đã đóng góp vào việc tạo nên khuôn mẫu người da đen phạm tội. Các số thống kê của FBI về số người bị bắt giữ do nghi ngờ phạm tội (Uniform Crime Reports, UCR) cho thấy người da đen bị bắt giữ với tỷ lệ cao hơn tỷ lệ của họ trong dân số. Người da đen chiếm khỏang 14% dân số, nhưng chiếm 28% những người bị bắt giữ. Tỷ lệ bị bắt giữ vì tội bạo lực còn cao hơn, trên 50%. [22] Tuy nhiên, tên gọi báo cáo, Uniform Crime Report, của FBI gây hiều lầm (misleading) vì thống kê của FBI chỉ là bắt giữ, chưa phải tội phạm. Nghiên cứu cho thấy 80% các trường hợp bắt giữ liên quan đến tội nghiêm trọng (felony) bị truy tố (prosecuted), và tỷ lệ các vụ truy tố đưa đến kết án (convicted) là từ 40% (ăn trộm) đển 88% (án mạng). [23]

Ngoài ra, các con số từ FBI cũng không nói đến các yếu tố đằng sau quyết định bắt giữ của cảnh sát, như sự gia tăng tuần tiểu của cảnh sát ở những khu vực nghèo khổ nơi đa số người da màu cư ngụ, thái độ của nghi can (do cảm nhận bị áp bức trong nhiều thế hệ, nhiều người da đen có thái độ không khuất phục), hay thiên kiến của cảnh sát.

Cách Truyền Thông Đưa Tin Về Tội Phạm. Các số thống kê về bắt giữ đăng tải trên truyền thông mà không có các giải thích vể khung cảnh liên quan, cũng như cách truyền thông đưa tin về tình hình an ninh xã hội, làm gia tăng thiên kiến về người da đen phạm tội. Truyền thông có khuynh hướng đăng tải các tin tức về tội phạm bạo lực (violent crime). Bắt giữ về tội bạo lực chỉ chiếm 15% các vụ bắt giữ nhưng chiếm 75% các tường thuật về tội phạm. [24] Ngoài ra, truyền thông hay đưa tin khi nghi can là người da đen và nạn nhân là người da trắng hơn là khi nghi can là người da trắng và nạn nhân là người da đen. [25] Truyền thông cũng hay đưa hình ảnh nghi can da đen ăn mặc bê bối và thường bị cảnh sát kềm giữ hay bị còng tay [26]. Trong những trường hợp không phải tường thuật tội phạm, thanh niên da đen thường bị miêu tả trong một số vai trò giới hạn, thường là những kẻ không theo qui tắc xã hội, những kẻ nguy hiểm, hay bị rối loạn chức năng [27]. Cách đưa tin của truyền thông không những làm gia tăng cảm nhận về tính nghiêm trọng của tình hình an ninh mà còn làm sai lệch cảm nhận của công chúng về ai thường phạm tội, thúc đẩy các phản ứng mang thiên kiến.

Các Chính Sách Về Hình Sự Tư Pháp. Một số chính sách về hình sự tư pháp (criminal justice policies) có tác dụng củng cố những thành kiến và khuôn mẫu sẵn có. Nổi bật nhất là chính sách chống ma túy trong thập niên 1980s với việc gia tăng hình phạt, đặc biệt cho những trường hợp liên quan đến crack cocaine. Luật Anti-Drug Abuse Act of 1986 qui định bắt buộc tối thiểu (mandatory minimum) là 5 năm tù giam đối với trường hợp tàng trữ 5 grams crack cocaine hay 500 grams powder cocaine.[28] Sự khác biệt gấp 100 lần giữa hai loại ma túy, vốn được các chuyên gia cho là không có khác biệt đáng kể về tác dụng của chúng với não bộ (brain chemistry) mang tính kỳ thị rõ rệt bởi vì người da đen được cho là thường dùng crack cocaine do giá rẻ, trong khi những người dùng powder cocaine thường là người da trắng hay người có học vấn và thuộc thành phần kinh tế cao hơn. [29]

Trong thời gian có “chiến tranh chống ma túy,” những vụ bắt giữ vì ma tuý gia tăng đáng kể, và người da đen chịu ảnh hưởng nặng nề nhất. Người da đen chiếm 15% những người dùng ma túy, nhưng chiếm 37% những người bị bắt giữ vì ma túy, 60% những người bị kết án vì ma túy, và 74% những người bị phạt tù vì ma túy.[30]

Sự khác biệt về hình phạt vì ma tuý cũng ảnh hưởng tới thời gian ngồi tù của người da đen. Vì sự gia tăng hình phạt và khác biệt quá lớn về hình phạt cho hai loại ma túy, thời gian ngồi tù vì ma túy của người da đen tăng 77% trong khoảng 10 năm, từ 1994 đến 2003, trong khi thời gian ngồi tù vì ma túy của người da trắng chỉ tăng 28% trong cùng thời gian. [31] Ảnh hưởng tiêu cực của án tù khiến những người từng ngồi tù do can án dễ dàng trở lại con đường phạm pháp, nhất là với các hình phạt vô hình được giải thích dưới đây.

Hình Phạt Vô Hình (Invisible Punishment). Vì tội phạm là hiện tượng của tuổi trẻ, đa số những người bị tù do phạm tội là người trong độ tuổi 20 tới dưới 40. Thời gian trong tù đã làm họ mất hết những cái mốc quan trọng của một đời người, như học vấn, nghề nghiệp, và xây dựng gia đình. Nhưng sau khi thi hành xong bản án và ra khỏi nhà tù, những qui định hành chánh dành cho người có án tiếp tục đặt ra các giới hạn và ngăn cản con đường họ muốn trở thành người công dân hữu ích cho xã hội.

Hình phạt vô hình, còn được gọi là “những hậu quả liên đới ” (collateral consequences) đã có từ thời Trung Cổ qui định những kẻ phạm tội coi như không còn hiện diện trong xã hổi (public outlaws, social outcasts), vợ coi như goá bụa, con coi như mồ côi cha, bị mất hết tài sản và không được giữ các chức vụ công quyền.

Những qui định hành chánh đối với người có án được gọi chung là Hình Phạt Vô Hình (invisible punishment) bởi vì chúng không được công bố khi tuyên án, khiến những người là đối tượng của chúng không hề hay biết cho đến khi họ tìm cách xử dụng những dịch vụ hành chánh mà họ bị ngăn cấm vì có án do phạm tội. Toà án không công bố vì các qui định về hành chánh không phải là hình phạt theo luật. Luật sư biện hộ thường không nắm vững vì những qui định này nằm rải rác trong các văn bản hành chánh, chứ không tập trung vào một chỗ như trong các bộ luật.

Trong thế kỷ 20, hình phạt vô hình bị chỉ trích là trái với nhân quyền và việc xử dụng giảm đi rất nhiều tại hầu hết các tiểu bang ở Mỹ. Tuy nhiên, với chiến tranh chống ma tuý (war on drugs) và chiến tranh chống tội phạm (war on crimes) hình phạt vô hình được gia tăng xử dụng ở hầu hết các tiểu bang với nhiều hình thức giới hạn mới gần như bao phủ mọi khía cạnh cuộc sống của con người, đặc biệt cho những người từng có án liên quan đến ma tuý, dù chỉ là án tiểu hình (misdemeanor). Những giới hạn hành chánh dành cho những người bị kết án có thể chia ra 4 loại:

· Giới hạn quyền công dân: không được đi bầu, không được ứng cử, không được làm bồi thẩm.

· Giới hạn các dịch vụ và trợ giúp xã hội: không được nhận trợ cấp sinh viên (grants), không được nhận học bổng, không được vay tiền đi học; không được nhận trợ cấp xã hội, không được nhận trợ cấp nhà ở.

· Giới hạn về nghề nghiệp và việc làm: Không được giữ một số chức vụ trong chính phủ, không được xin giấy phép (license) cho một số ngành nghề (thay đổi tùy theo tiểu bang), không được làm một số việc trong phi trường, không được tham gia một số nghề buôn bán.

· Các giới hạn khác: phải đăng ký là người có án (cho tội phạm tình dục), mất quyền làm cha mẹ (cho tội bạo lực và buôn lậu ma túy), giới hạn về di chuyển (muốn đi ra khỏi địa phương qua đêm phải xin phép), mất bằng lái xe (cho người có án buôn lậu ma túy).

Đối với những người có án tù lâu năm, khi trở về xã hội, vốn thay đổi rất nhanh trong thời đại tin học, với hai bàn tay trắng và vô số hình phạt vô hình bủa vây quanh cuộc sống, việc cố gắng trở thành người công dân hữu ích là điều vô cùng khó khăn. Do đó, việc quay trở lại con đường tội phạm thường khó tránh khỏi.

Nhìn vào bề ngoài, hình phạt vô hình không phân biệt màu da, nhưng vì người da đen bị vướng vào pháp luật với tỷ lệ cao hơn người da trắng nên cộng đồng da đen chịu nhiều ảnh hường nặng nề của hình phạt vô hình hơn. Bằng cách đẩy những người từng vướng vào vòng pháp luật tiếp tục phạm pháp đề sống còn, hình phạt vô hình củng cố khuôn mẫu người da đen phạm tội. [32]

Ảnh Hưởng Của Thành Kiến Chủng Tộc Đến Tác Nghiệp Của Cảnh Sát

Như đã trình bày ở trên, công việc của cảnh sát đòi hỏi việc xây dựng một vài khuôn mẫu (stereotyping) về người phạm tội căn cứ vào hình thức bên ngoài, như tuổi tác, giới tính, màu da, trang phục, và địa điểm. Các cảnh sát viên cũng thường phải quyết định cũng như hành động rất nhanh. Tuy nhiên khuôn mẫu người da đen phạm tội, vốn được tạo ra bởi thành kiến chủng tộc, đã đóng góp vào nhiều sai lầm gây chết người của cảnh sát. Nỗi sợ hãi người da đen nguy hiểm đã khiến cảnh sát “nhìn thấy súng” trong tay những công dân da đen không hề có vũ khí. Dưới đây là một số thí dụ.

  1. Thấy Thanh Kẹo Tưởng Súng: Vào cuối năm 1997, thiếu nên da đen Andre Burgess đang trên đường đi đến nhà bạn ở Queens, NY, tay cầm môt thanh kẹo “Three Musketeers.” Burgess đi ngang qua một xe tuần tiểu của cảnh sát lúc đó đang rình một trường hợp buôn lậu ma túy. Sau khi đi qua xe cảnh sát, Burguess bóc kẹo ra ăn. Cảnh sát viên William Cannon đang ngồi trong xe tuần tiểu nhìn thấy ánh sáng bạc trong tay Burgess tưởng đó là khẩu súng, liền bước ra khỏi xe, chĩa súng vào Burgess và la lên. Burgess quay lại để xem ai kêu. Liền lúc đó, cảnh sát viên Cannon nổ súng vào chân Burgess khiến thiếu niên này ngã xuống đường, máu chảy lênh láng. Cảnh sát viên Cannon liền mau chóng còng tay Burgess, bỏ mặc người này nằm đó cho máu chảy, rồi đi nói chuyện với đồng nghiệp. Đại bồi thẩm đoàn (grand jury) đã từ chối kết tội (indicted) cảnh sát viên Cannon vì họ cho rằng cảnh sát viên Cannon khi đó đã tin tưởng một cách hợp lý rằng thiếu niên Burgess là mối nguy hiểm cận kề (imminent danger) cho viên cảnh sát này và các người khác.[33]
  2. Thấy Chùm Chìa Khoá Cũng Tưởng Súng: Cũng khoảng cuối năm 1997, cảnh sát viên Michael Davitt và 3 đồng nghiệp cảnh sát ở Brooklyn, NY, đang đáp ứng một báo cáo về xung đột gia đình. Trong lúc cảnh sát tiến gần đến khu nhà tập thể, thì William Withfield, một thanh niên da đen 22 tuổi rời khỏi căn hộ của hôn thê. Vì không có cell phone, Withfield định xử dụng điện thọai công cộng để gọi về cho mẹ. Khi bước tới góc đường có trạm điện thoại công cộng, Withfield gặp phải hai nhân viên cảnh sát. Biết mình đang có lệnh truy nã vì không xuất hiện tại toà khi bị buộc mấy tội tiểu hình về ma túy, Withfield liền bỏ chạy. Các viên cảnh sát liền đuổi theo, rút súng ra và hô “Đứng lại.” Withfield chạy vào một tiêm tạp hoá và trốn đàng sau một kệ hàng. Cảnh sát đuổi theo bén gót và ra lệnh cho Withfield bước ra. Khi Withfield bước ra, hai tay đưa lên đầu hàng, cảnh sát viên Davitt bắn ngay vào ngực Withfield và giết chết người thanh niên này. Cảnh sát viên Davitt khai rằng ông ta nhìn thấy một ánh sáng bạc trong tay Withfield và nghĩ đó là khẩu súng. Một cuộc tìm kiếm rất kỹ lưỡng không tìm thấy khẩu súng nào. Cái duy nhất được tìm thấy quanh chỗ tai nạn xảy ra là chùm chìa khóa mà người thanh niên da đen có thể móc vào ngón tay khi dơ tay lên đầu hàng cảnh sát. Dù vậy, đại bồi thẩm đoàn (grand jury) từ chối kết tội (indicted) cảnh sát viên Davitt vì cho rằng cảnh sát viên Davitt đã tin tưởng một cách hợp lý rằng ông ta và các đồng nghiệp cảnh sát lúc đó ở trong tình trạng nguy hiểm cận kề (imminent danger). [34]
  3. Thấy Đôi Kính Mát Cũng Tưởng Súng. Vào tối ngày 1 Tháng Bảy, 1999, hai cảnh sát viên Thomas Murphy và Anthony Mata được tin báo nên đã theo dõi người đàn ông tên Odest Mitchell (da đen) vì người này được cho là đã thực hiện hàng loạt các vụ ăn cướp ở nhiều khách sạn và cây xăng. Hai viên cảnh sát đã lái xe theo Mitchell đến một trạm xăng nơi Mitchell dừng lại để mua xăng. Cảnh sát ra lệnh cho Mitchell đầu hàng nhưng Mitchell bỏ chạy ra phía xa lộ (free way). Cảnh sát đuổi theo thì bất ngờ Mitchell ngừng lại và quay về phía cảnh sát. Hai cảnh sát viên liền bắn 12 phát súng, 6 phát trúng vào Mitchell và giết chết người này. Hai cảnh sát viên khai rằng họ bắn Mitchell vì họ thấy một vật bằng kim loại trong tay người này và nghĩ đó là một khẩu súng. Một người lái xe đi ngang qua chỗ tai nạn xảy ra nhận làm nhân chứng cũng khai rằng ông ta trông thấy Michell cầm một vật bằng kim loại. Sau một cuộc điều tra kỹ lưỡng, văn phòng công tố kết luận rằng vật trong tay Mitchell là một đôi kính mát. Tuy vậy, công tố đã từ chối truy tố hai viên cảnh sát.[35]
  4. Phụ Nữ Da Đen Cũng Nguy Hiểm: Thấy Cell Phone Tưởng Súng. Vào một ngày đầu Tháng Sáu, 1999, LaTanynia Haggerty, một chuyên viên điện toán (da đen) 26 tuổi, ngồi trong một chiếc xe do người bạn trai (da đen) Raymond Smith lái. Cảnh sát thấy chiếc xe choán một khúc đường và yêu cầu Smith rời xe đi chỗ khác. Smith lùi xe suýt đụng vào cảnh sát rồi phóng chạy. Cảnh sát đuổi theo và bắn vào xe. Cuối cùng cảnh sát chận được Smith và ra lệnh cho Smith và Haggerty bước ra khỏi xe. Smith bước ra khỏi xe và bỏ chạy, trong khi Haggerty vẫn còn ngồi trong xe, đang dùng cell phone nói chuyện với mẹ của Smith. Cảnh sát viên (da đen) Serena Daniels lúc đó đang đứng bên hông xe gần phía đuôi, tay cầm khẩu súng chĩa vào Haggerty. Bất thình lình, cảnh sát viên Daniels nổ súng vào Haggerty. Khi các đồng nghiệp cảnh sát mở cửa xe phía Haggerty ngồi, người này ngã ngục xuống lề đường, mặt úp xấp. Cảnh sát viên Daniels quỳ xuống cạnh Haggerty và nói: “Tôi xin lỗi. Tôi không có ý bắn cô. Tôi tưởng cô cầm súng.” Cảnh sát viên Daniels khai với các nhà điều tra rằng cô nổ súng vì cô nhìn thấy một vật màu bạc và bóng trong tay Haggerty và tưởng đó là khẩu súng. [36] Tháng Ba, 2000 cảnh sát viên Serena Daniels bi đuổi việc sau khi một ủy ban cảnh sát dân sự (Civilian Police Board) kết luận việc nổ súng của Serena Daniels không thể biện minh được. [37]
  5. Phản Ứng Của Cảnh Sát Khi Nhìn Thấy Súng Thật Trong Tay Người Không Khớp Với Hình Mẫu Kẻ Phạm Pháp

Tìm hiểu xem cảnh sát Hoa Kỳ phản ứng ra sao khi thấy súng trong tay người da trắng giúp hiểu rõ hơn về thành kiến và khuôn mẫu người da đen phạm tội trong xã hội Hoa Kỳ nói chung và cảnh sát Hoa Kỳ nói riêng. Vào ngày 1 Tháng Bảy, 1999, cùng thời điểm với các thí dụ trên đây, một người phụ nữ lớn tuổi da trắng, Janet Lucero, có tranh chấp về dành đường trên xa lộ với một phụ nữ khác, Roberta Nielson. Nielson bị Lucero cắt đầu xe và Nielson đi theo Lucero cho đến khi cả hai xe cùng đậu trong bãi đậu xe của một tiệm ăn nhanh. Nielson bước ra khỏi xe, tiến tới xe của Lucero đòi bà này giải thích tại sao lại cắt đẩu xe khiến suýt xảy ra tai nạn. Hai người đàn bà cãi cọ một lúc thì Lucero rút khẩu súng lục và chĩa vào Nielson. Nielson gọi cảnh sát. [38]

Khi cảnh sát tới nơi, Lucero không tuân lệnh cảnh sát và từ chối đầu hàng. Lucero thản nhiên lái xe đi khiến cảnh sát phải đuổi theo với tốc độ chậm (slow chase). Trong lúc đuỗi theo, cảnh sát cho xe đi trước xe của Lucero để rải gai nhọn với ý định làm thủng bánh xe của Lucero để bà ta phải dừng lại, nhưng Lucero đều tránh được và còn suýt tông vào xe cảnh sát rải gai nhọn. Sau khoãng 1 giờ rưỡi thì cuộc rượt đuổi chấm dứt khi cảnh sát chận được Lucero trên xa lộ 78 ở San Marcos, CA. Một xe chống bom tự động được điều đến cạnh xe của Lucero, xác nhận trong xe của Lucero có vũ khí. Đàng xa phía sau xe của cảnh sát, các nhân viên cảnh sát, không có súng trên tay, đang cố gắng thuyết phục Lucero đầu hàng. Nhưng Lucero từ chối bước ra khỏi xe. Có một lúc Lucero đưa khẩu súng của bà ta lên, nhưng ngón tay không để vào cò súng, cho cảnh sát thấy là bà ta có vũ khí. Sau đó Lucero nhiều lần đưa khẩu súng vể phía cảnh sát rất nhanh rồi lại để xuống đùi. Cuối cùng thì Lucero bước ra khỏi xe bước về phía cảnh sát, ban đầu với một bàn tay để trong túi trước quần soọc, rồi sau đó là hai tay dơ lên trên đầu. Lucero bị bắt giữ, và cuộc đối đầu đã làm tắc nghẽn giao thông trên xa lộ 78 và các xa lộ nối kệt gần 6 tiếng. [39]

Lucero bị truy tố về tội lái xe bất cẩn (reckless driving), chống bắt giữ (resisting arrests), trốn tránh cảnh sát (evading police), tấn công cảnh sát (assaulting a peace officer), và vung vũ khí (brandishing a firearm). [40] Tháng Ba, 2000, bồi thẩm đoàn quyết định không kết án (convicted) Lucero đối với hầu hết các cáo buộc về hình sự, nhưng kết án Lucero (convicted) về việc từ chối đầu hàng cảnh sát và chạy trốn cảnh sát trong một cuộc rượt đuổi. Bồi thẩm đoàn tỏ ra thông cảm vởi Lucero khi cho rằng bà ta thuộc thành phần “bà ngoại” (the grandmother type). [41]

Kết Luận

Sau cái chết của George Floyd và song song với các cuộc biểu tình ở khắp nước Mỹ và nhiều nơi trên thế giới để chống hiện tượng kỳ thị chủng tộc trong hệ thống (systemic racism) là những yêu cầu cải tổ cảnh sát Hoa Kỳ. Thật sự, tổ chức cảnh sát Hoa Kỳ còn nhiều tồn tại cần giải quyết, như tiêu chuẩn toàn quốc cho việc huấn luyện cảnh sát (national standards for training), quan hệ của cảnh sát với công chúng và các cộng đồng thiểu số, nhận thức của cảnh sát viên về vai trò của cảnh sát trong xã hội, và các tập quán trong nội bộ cảnh sát (police culture). Tuy nhiên, việc cải tổ ngành cảnh sát sẽ không giải quyết được vấn đề thành kiến chủng tộc vốn là một vấn đề xã hội rộng hơn phạm vi của ngành cảnh sát nhưng lại có ảnh hưởng rất lớn đến tác nghiệp của cảnh sát Hoa Kỳ. Sự khác biệt trong cách cảnh sát Hoa Kỳ đối phó với trường hợp Lucero rất khác với bốn trường hợp nêu ở trên không phải đơn thuần là do khác biệt về màu da mà là vì Lucero không khớp với hình mẫu người phạm tội (nam giới, trẻ tuổi, da màu).

Các khuôn mẫu stereotypes được dựng lên bởi thành kiến (prejudice/bias) vốn được lưu truyền qua nhiều thế hệ. Cái nguy hiểm của thành kiến là một khi chúng đã ăn sâu vào tiềm thức, chúng trở thành “sự thật” đối người mang thành kiến, kể cả một số người thuộc nhóm đối tượng của thành kiến (như người da đen). Khuôn mẫu người da đen phạm tội không những gây ra nhiều cái chết oan uổng mà còn vùi dập cuộc sống của phần lớn người da đen nghèo khổ. Những chính sách xã hội áp dụng cho những người từng vướng vào pháp luật đã không cho cộng đồng người da đen cơ hội để tiến lên như những nhóm chủng tộc và sắc tộc khác ở Hoa Kỳ.

Dù thành kiến được hình thành lâu đời và đã ăn sâu vào tiềm thức của đa số công chúng, chúng vẫn có thể được gột rửa. Giáo dục để thay đổi nhận thức của quần chúng về quan hệ chủng tộc là điều cốt yếu và cần làm liên tục để có kết quả lâu dài. Bởi vì thành kiến được hình thành do thiếu hiểu biết trực tiếp, phá bỏ ngăn cách thực tế về cư trú (de-facto residential segregation), tạo cơ hội cho người dân thuộc nhiều chủng sắc tộc hiểu biết nhau nhiều hơn sẽ làm giảm được thành kiến. Gia tăng cơ hội học vấn, đặc biệt là gia tăng phẩm chất giáo dục cơ bản ở các khu vực lợi tức kém nơi đa số người da màu sinh sống, và tạo cơ hội kinh tế cho các thành phần yếu kém trong xã hội sẽ làm giảm bớt tội phạm, và lần hồi sẽ xóa bỏ hình mẫu người da đen hay phạm tội. Đồng thời, truyền thông cần thay đổi cách đưa tin về người da màu, cũng như các chính sách xã hội cần giúp những người từng vướng vào luật pháp có cơ hội trở thành người lương thiện. Những cách nếu được thực hiện trong một thời gian dài để có thể từ từ xoá bỏ thành kiến người da đen phạm tội.

Chú Thích:
1. Three Videos Piece Together the Final Moments of George Floyd’s Life. URL: https://www.cnn.com/2020/06/01/us/george-floyd-three-videos-minneapolis/index.html

2. 2018-Crime in the United State. URL: https://ucr.fbi.gov/crime-in-the-u.s/2018/crime-in-the-u.s.-2018/topic-pages/tables/expanded-homicide-data-table-14.xls

3. Catherine Barber et al. 2016. Homicides by Police: Comparing Counts from the National Violent Death Reporting System, Vital Statistics, and Supplementary Homicide Reports. American Journal of Public Health, 106: 922-927. URL: https://www.ncbi.nlm.nih.gov/pmc/articles/PMC4985110/

4. Todd Beer. 2020. Police Killing of Blacks: Do Black Lives Matter? URL: https://thesocietypages.org/toolbox/police-killing-of-blacks/

5. Fatal Force. The Washington Post. URL: https://www.washingtonpost.com/graphics/investigations/police-shootings-database/

6. R. V. del Carmen and J. T. Walker. 2000. Briefs of Leading Cases in Law Enforcement.4th Edition. Cincinatti: Anderson.

7. R. V. del Carmen and J. T. Walker. 2000. Briefs of Leading Cases in Law Enforcement – 4th Edition. Cincinatti: Anderson

8. Schaefer, R. (2001). Race and Ethnicity in the United States. Prentice Hall.

9. Stereotypes of African Americans. Wikipedia. URL: https://en.wikipedia.org/wiki/Stereotypes_of_African_Americans

10. Monica Williams. 2011. African Americans and Pathological Stereotypes. URL: https://www.psychologytoday.com/us/blog/culturally-speaking/201112/african-americans-and-pathological-stereotypes

11. Kelly Welch. 2007. Black Criminal Stereotypes and Racial Profiling. Journal of Contemporary Criminal Justice, 23 (3): 276-288.

12. Birt Duncan. (1976). Differential Social Perception and Attribution of Intergroup Violence: Testing the Lower Limits of Stereotyping of Blacks. Journal of Personality and Social Psychology, 34: 590–598.

13. Craig John & T. Healdmoore. 1995). Fear of Black strangers. Social Science Research, 24 (3): 262–280.

14. Jerome, Skolnick. 1966. Justice without Trial: Law Enforcement in Democratic Society. New York: Wiley.

15. B. Keith Payne. 2001. Prejudice and Perception: The Role of Automatic and Controlled Processes in Misperceiving a Weapon. Journal of Personality & Social Psychology, 81: 181- 192.

16. Charles R. Lawrence III. 1987. The Id, the Ego, and Equal Protection: Reckoning with Unconscious Racism, Stanford Law Reviews, 39: 317-388.

17. Anthony Greenwald, Mark Oakes, and Hunter Hoffman. 2003. Targets of discrimination: Effects of race on responses to weapon holders. Journal of Experimental Social Psychology, 39: 399-405.

18. Joshua Correll et al. 2002. The Police Officer’s Dilemma: Using Ethnicity to Disambiguate Potentially Threatening Individuals. Journal of Personality and Social Psychology, 83: 1314-1329; Anthony Greenwald, D. E. Mcghee, & J. L. K. Schwartz. 1998. Measuring Individual Differences in Implicit Cognition: The Implicit Association Test. Journal of Personality and Social Psychology, 74: 1464–1480.

19. Nazgol Ghandnoosh. 2014. Race and Punishment: Racial Perceptions of Crime and Support for Punitive Policies. URL: https://www.sentencingproject.org/publications/race-and-punishment-racial-perceptions-of-crime-and-support-for-punitive-policies/

20. Weitzer, R. (2000). Racialized Policing: Residents’ Perceptions in Three Neighborhoods. Law & Society Review, 34: 129–155.

21. Making people aware of their implicit biases doesn’t usually change minds. But here’s what does work. URL: https://www.pbs.org/newshour/nation/making-people-aware-of-their-implicit-biases-doesnt-usually-change-minds-but-heres-what-does-work

22. Xem chú thích 2. https://ucr.fbi.gov/crime-in-the-u.s/2018/crime-in-the-u.s.-2018/tables/table-43

23. Hans Zeisel. 1981. The Disposition of Felony Arrests. University of Chicago, Law School. URL: https://chicagounbound.uchicago.edu/cgi/viewcontent.cgi?article=12051&context=journal_articles

24. Xem chú thích 2; Mary Beth Oliver. 2003. African American Men as “Criminal and Dangerous”: Implications of Media Portrayals of Crime on the “Criminalization” of African American Men. Journal of African American Studies, 7: 3-18; R. Reiner, S. Livingstone, & J. Allen. 2003. From Law and Order to Lynch Mobs: Crime News Since the Second World War. In P. Mason (ed), Criminal Visions: Media Representations of Crime and Justice, pp.13-32. Portland: Willan Publishing.

25. D. Pritchard & K. D. Hughes. 1997. Patterns of deviance in crime news. Journal of Communication, 47: 49-67; A. Weiss & S. M. Chermak. 1998. The News Value of African American Victims: An Examination of the Media’s Presentation of Homicide. Journal of Crime and Justice, 21: 71-88.

26. R. M. Entman. 1990. Modern racism and the images of Blacks in local television news. Critical Studies in Mass Communication. 7: 332-345; R. M. Entman. 1992. Blacks in the news: Television, modern racism, and cultural change. Journalism Quarterly, 69: 341-361; R. M. Entman. 1994. African Americans according to TV news. Media Studies Journal 8: 29-38.

27. D. Steffensmeier, J. Ulmer. & J. Kramer. 1998. The interaction of race, gender, and age in criminal sentencing: The punishment cost of being young, Black, and male. Criminology, 36: 763-796.

28. Cracks in the System: Twenty Years of Unjust Federal Crack Cocaine Law. URL: https://www.aclu.org/sites/default/files/pdfs/drugpolicy/cracksinsystem_20061025.pdf

29. Xem chú thích 28; J. J. Palamar et al,. 2015. Powder Cocaine and Crack Use in the United States: An Examination of Risk for Arrest and Socioeconomic Disparities in Use. Drug and Alcohol Dependence, 149: 108-116.
30. Xem chú thích 28.
31. Xem chú thích 28.

32. Jemery Travis. Invisible Punishment: An Instrument ofSocial Exclusion. In Marc Mauer & Chesney Lind (eds.): Invisible Punishment. URL: https://www.urban.org/sites/default/files/publication/59901/1000557-Invisible-Punishment-An-Instrument-of-Social-Exclusion.PDF

33. Kit R. Roane, Deputy Marshal Is Cleared in Shooting of Queens Teenager, N.Y. TIMES, Mar. 5, 1998; Dennis Duggan, Black, Unarmed and Often a Target, NEWSDAY, Feb. 9, 1999.

34. Robert D. McFadden, After Man Is Slain by Officer, Anger and Calls for Patience. N.Y. TIMES, Dec. 27, 1997; Robert D. McFadden, Panel Finds Officer Was Justified in Unarmed Man’s Fatal Shooting, N.Y. TIMES, Jan. 31, 1998.

35. Bill Romano et al., Police Shoot, Kill Armed-Robbery Suspect: 2nd This Week, 7th This Year, SAN JOSE MERCURY NEWS, July 3, 1999.

36. Jennifer Vigil & James Janega, Killed in Run-Ins with City Police: Victims’ Families Demanding Answers, CHI. TRIB., June 6, 1999; Todd Lighty, Untold Story of Haggerty Shooting: Report Shows Witnesses Don’t Back Cop’s Account, CHI. TRIB., Sept. 12, 1999.

37. Gary Marx & Terry Wilson, 3 Fired in Haggerty Case, CHI. TRIB., Mar. 18, 2000, at 1.

38. Jeff McDonald, Standoff Snarls N. County, SAN DIEGO UNION-TRIB., July 2, 1999; Alex Roth, Road Rage, Chase Detailed as Route 78 Trial Begins, SAN DIEGO UNIONTRIB., Mar. 14, 2000.

39. Standoff After Freeway Chase Snarls North San Diego County Highway Traffic, ASSOCIATED PRESS NEWSWIRES, July 1, 1999; Alex Roth, Road Rage Before 78 Standoff Described, SAN DIEGO UNION-TRIB., Aug. 27, 1999.

40. Greg Moran, Woman Pleads Not Guilty in Chase, Standoff, SAN DIEGO UNION-TRIB., July 8, 1999.

41. Onell R. Soto, Woman in Standoff To Be Evaluated, SAN DIEGO UNION-TRIB., June 9, 2000.

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Ý NGHĨA CỦA VIỆC QUỲ GỐI CỦA COLIN KAEPERNICK

Phản biện của Mai Loan ( Nguyễn Anh Tuấn)

Ông Lê Sỹ Minh Tùng đã gửi một email về bài viết có tựa là “Thể Thao và Nhân Quyền” khá lý thú trong đó có đoạn diễn giải về chuyện quỳ một gối của cầu thủ football Colin Kaepernick đã gây ồn ào trước đây và từng bị TT Trump công khai chửi là “thằng chó đẻ” (son of a bitch), một hành động và lời nói chắc chắn phải khiến cho các nhà giáo dục phải nhăn mặt.

Liền sau đó có ông Thục Vũ đáp trả với nội dung công kích và ca ngợi ông Trump. Và dĩ nhiên, ông Tùng cũng liền phản biện lại. (Xin đọc các emails từ dưới lên trên ở phần cuối bài).

Nhân dịp đó, kẻ này xin mạn phép được góp ý thêm vài điều liên quan đến chuyện quỳ gối đang được tranh cãi gắt gao và nhiều người đã suy diễn theo kiểu “Sư nói sư phải, vãi nói vãi hay”, cũng như để khai triển vấn đề:

1. Ông Thục Vũ, cũng như nhiều người khác trong khối “cuồng Trump”, thường mắc phải lỗi lầm sơ đẳng trong tranh luận về chủ đề “người Việt tị nạn phải nhớ ơn nước Mỹ”. Họ thường viết dài dòng, tựa như Đặng Văn Âu, với những câu văn có vẻ tha thiết nói lên lòng yêu nước và phẫn nộ trước những việc trái tai gai mắt (dưới cái nhìn chủ quan của họ), nhưng thực chất là đi ra ngoài đề. Ngày xưa học làm bài luận văn mà phạm lỗi này, nhiều thầy giáo thường phê là “Hors sujet”, tức là “Lạc đề” và không ngần ngại cho điểm zéro cho dù bài viết có dài đến mấy và tốn bao công sức của người viết.

Ông Thục Vũ kể lể dài dòng về đất nước Hoa Kỳ cao đẹp khiến bao người ước mơ được đến để hưởng không khí tự do, dân chủ, thanh bình, ấm no, và hạnh phúc nên do đó người Việt tị nạn cần phải nhớ ơn và không nên làm những gì có tính chê trách, quên ơn v.v. Điều này đúng, nhưng ông đã đi “trật đường rầy” khi ngang nhiên đồng nghĩa quốc gia và dân chúng Hoa Kỳ là Trump. Nhiều người có quyền ca tụng Trump như thánh sống đã giúp cho nước Mỹ mạnh hơn (theo chiêu bài mị dân MAGA); nhưng cũng có rất nhiều người khác đã chứng minh là Trump đã làm cho nước Mỹ suy yếu, mất nhiều ảnh hưởng quan trọng trên nhiều lãnh vực, và mất hết uy tín trên trường quốc tế trong hơn 3 năm qua. Do đó, Trump không hề và cũng không thể là đồng nghĩa với nước Mỹ; Trump chỉ được giao trọng trách bảo vệ nước Mỹ theo đúng Hiến pháp quy định dù rằng Trump đã nhiều lần xem thường nó, nhưng rất may là dân Mỹ có truyền thống tranh đấu dân chủ nên không xảy ra đảo chính, dù là dân sự (theo như Tu chính án số 25 của Hiến pháp) hay quân đội (như thường nổ ra tại những nơi khác).

2. Ông Thục Vũ, cũng như nhiều người khác ủng hộ Trump và phe Cộng Hoà, cũng không giấu được bản chất đạo-đức-giả và tự mâu thuẫn với chính mình khi họ đã liên tục đả kích nặng nề, nhiều khi bằng những từ ngữ của khiếm nhã, những việc làm của các tổng thống Obama và Clinton trong suốt hai nhiệm kỳ 8 năm liên tiếp của họ. Mà dường như vào lúc đó nào ai có thấy bóng dáng của những kẻ “cuồng Obama” hay “cuồng Clinton” ở đâu để lên án những người chống đối? Phải chăng ngay cả những người ủng hộ mạnh mẽ nhất cho đảng Dân Chủ hoặc các chính trị gia này cũng còn chút tự trọng để không bao giờ đặt bút hay lên tiếng để ca ngợi các lãnh tụ này đến tận mây xanh (như thảm trạng đang diễn ra ngày nay)? Bởi vì nếu đã được cho ăn học và biết suy xét thì ai cũng đều biết là các lãnh tụ cũng chỉ là con người, tất nhiên là cũng có thể sa ngã (fallible), phạm lỗi, có nhiều khiếm khuyết như bất cứ con người nào khác trên thế gian này. Chỉ có những kẻ khờ dại hoặc học mà không nhớ thì mới lỡ dại tung hô các lãnh tụ, để rồi sau đó mới tỉnh ngộ thì đã muộn (thí dụ của những lãnh tụ được tôn thờ như Hitler, Staline, Mao, Hồ Chí Minh, Kim Jong Un v.v.)

3. Ông Thục Vũ, cũng như nhiều người “cuồng Trump” khác, đã vô lý khi dùng những tiêu chuẩn về đạo lý, văn hoá của riêng mình (người Việt từ ngàn xưa, nặng tính Khổng giáo) để đem ra xét xử cho một người Mỹ đang sinh sống tại Hoa Kỳ (vốn có lịch sử lập quốc mới trên 200 năm, lại dựa trên những tiêu chuẩn tự do và bình đẳng, không câu nệ hình thức). Cả hai khối người này dĩ nhiên là có những thói quen khác nhau do bởi nguồn gốc và tập tục khác nhau: điều bình thường quen thuộc của người này có thể làm khó chịu cho người kia, và ngược lại. (Một thí dụ bình thường đơn giản để dễ hiểu: hai người bạn trai thân thiết ở VN có thể nắm tay, ôm vai thân thiết khi cùng đi bộ, nhưng hình ảnh này rất phản cảm nếu xảy ra tại nước Mỹ. Ngược lại, con cái ở trong nhà khi ngồi vào bàn ăn ở Mỹ không hề có thói quen thưa trình và mời ba mẹ xơi cơm trước trong khi điều này có thể được xem như là một điều tồi tệ, ô nhục cho nhiều bố mẹ ở VN).

Chuyện anh Kaepernick quỳ một đầu gối khi bắt đầu phần lễ chào cờ theo thói quen trước khi mở màn một trận football không hề có ý nghĩa là xem thường tổ quốc hoặc chà đạp lá cờ thiêng liêng v.v. như nhiều người Việt tha hồ suy diễn. Nó chỉ là một hành động biểu tượng cho tinh thần “bất tuân dân sự” (civil disobedience) rất đặc thù tại Hoa Kỳ để gây sự chú ý cho nhiều người, vì vào lúc đó mọi người trong cầu trường đều giữ im lặng và sẽ dễ chú ý đến. Điển hình là nhiều người Mỹ vẫn có thói quen nhai kẹo cao-su trong lúc quốc ca được cất lên, nhưng có người Mỹ nào chỉ trích việc này đâu, có lẽ ngoại trừ những người Mỹ giấy như ông Thục Vũ và những ai có cùng suy luận như vậy.

Anh Kaepernick chỉ muốn bầy tỏ sự phản đối của anh trước chính sách bạo hành và bất công của cảnh sát đối với người dân Mỹ đen mà thôi, và anh ta đã phải trả giá rất đắt cho sự nghiệp của anh chỉ vì tranh đấu cho sự công bằng đáng khen này. Và mới 2 hôm nay, chính ông Roger Goodell, chủ tịch Liên đoàn NFL của môn football chuyên nghiệp, đã thừa nhận là họ đã sai lầm qua câu nói “We Were Wrong” trong chính sách trừng phạt anh Kaepernick và những cầu thủ khác trong thời gian qua. Điều này có nghĩa là tất cả những đội banh này từ nay sẽ có cái nhìn và chính sách đối xử khác hơn lúc trước. Dĩ nhiên, không ai ngạc nhiên khi ông Trump đã nhanh chóng chụp mũ luôn ông Goodell và liên đoàn NFL để cáo buộc tội xem thường quốc gia và lá cờ Hoa Kỳ.

Hoa Kỳ là một nước mà nhiều người dân có niềm tin tôn giáo rất lớn nên họ cũng tôn trọng nhiều biểu tượng tinh thần khá cao. Tuy nhiên, nó vẫn là một nước theo thể chế “dân chủ pháp trị” khi mà mọi người đều bình đẳng như nhau trước pháp luật, và khi pháp luật được công nhận thì mọi người phải tôn trọng như nhau, không có ngoại lệ.

Chẳng hạn như khi Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ thông qua Án lệ Obergefell versus Hodges vào năm 2015 để phán quyết rằng việc cấm người đồng tính được kết hôn là vi hiến (tức là cho phép họ được kết hôn hợp pháp) thì cơ quan, tổ chức và người dân trên cả nước Mỹ đều phải chấp hành vì đó là luật cho cả nước (the law of the land), cho dù nhiều người và tổ chức, như Giáo Hội Thiên Chúa Giáo La Mã (các giám mục và linh mục) tại Hoa Kỳ có phản đối.

4. Do đó, việc ông Thục Vũ, đứng dưới góc nhìn của một người Việt và dựa trên những tiêu chuẩn Á đông, để đánh giá và phê bình hành động của một người Mỹ đang sinh sống ngay tại nước Mỹ là một việc làm chưa chắc đã thích hợp và đúng lý, nếu không muốn nói là còn biểu lộ sự kém hiểu biết của mình mà còn thích lên lớp “dạy đời” người khác không đúng chỗ. Đây là một thói quen mà nhiều người Việt mình, dù sinh sống ở Mỹ lâu năm, vẫn còn mắc phải mà không thấy sự phi lý và vô duyên của nó, chưa kể đến sự ngây ngô hay ngốc nghếch của mình.

Hãy thử đặt lại câu hỏi xem chúng ta có thể chấp nhận được luận điệu của một người Mỹ, người Pháp nào đó đi đến sống tại một làng mạc nào ở Việt Nam, rồi từ đó lớn tiếng chê bai những hành động dạ thưa, cúi đầu chào của con em trong gia đình dù chúng đã lớn là một việc khó chấp nhận vì nó đi ngược lại đà tiến hoá văn mình và dân chủ của nhân loại khi coi mọi người đều bình đẳng? Hỏi tức là trả lời.

Cũng vì sự thiếu hiểu biết mà lại hay thích “dạy đời” này mà nhiều người Việt, nhất là những người phò đảng Cộng Hoà và TT Trump, thường đưa ra hình ảnh ông Obama ngồi gác chân lên bàn ngay trong phòng làm việc tại Phòng Bầu Dục để chỉ trích rằng đó là một hành động vô văn hoá, thiếu giáo dục v.v. và còn lên án rằng đó là một thái độ kênh kiệu của một kẻ tiểu nhân may mắn được cầm quyền nên muốn thị oai kiểu “tiểu nhân đắc chí”. Nhưng những người Việt này lại ngậm miệng rất đạo-đức-giả khi có người đưa ra hình ảnh TT Bush Con cũng có những hành động gác chân lên bàn tương tự. Phải chăng họ chưa có dịp được học hỏi bởi những người Mỹ để nghe giảng nghĩa cho biết là trong cách làm việc tại văn phòng ở Hoa Kỳ, việc mình ngồi trong phòng làm việc riêng của mình, và gác chân lên bàn cũng chỉ là một hành động thư giãn bình thường. Những bạn đồng nghiệp khác, ngay cả sếp của mình, nếu tình cờ có bước vào thì cũng chẳng có gì làm khó chịu vì đó là thế giới riêng biệt của mình. Chỉ khi nào mình làm việc đó trong phòng riêng của người khác thì mới là chuyện cần phải nói. Người Việt chúng ta có thể vẫn không quen, nhưng cần phải biết là người Mỹ coi đó là chuyện bình thường.

5. Một góc cạnh khác về sự khác biệt trong cách suy diễn và bình luận mà nhiều người Việt mình cũng mắc phải liên quan đến hình ảnh của lá cờ quốc gia. Người Việt, và có lẽ người dân của rất nhiều nước khác trên thế giới, đều coi trọng hình ảnh lá cờ quốc gia và xem nó như là biểu tượng thiêng liêng không được khinh thường, và những ai lạm dụng hay xem thường nó cũng dễ bị gán tội nhục mạ danh dự quốc gia.

Nhưng với người Mỹ thì nó hoàn toàn khác biệt. Người dân ở Hoa Kỳ có thể may mặc những thứ như xú chiêng, quần lót với hình của lá cờ Mỹ mà không hề bị ngăn cấm cũng như không hề gây ra ác cảm chút nào. Thậm chí việc đốt lá cờ Mỹ cũng không hề được xem là điều phạm pháp vì nó không hề là tội. Chúng ta thường thấy người dân ở những nước khác mỗi khi tức giận điều gì với chính quyền Mỹ thường đem đốt lá cờ Mỹ trong những cuộc biểu tình với khẩu hiệu “Down with America!” Họ cứ tưởng rằng điều đó sẽ khiến cho nhiều người Mỹ sẽ tức giận vì đã bị làm nhục v.v. nhưng đa số người Mỹ không lấy đó làm quan trọng.

Vào năm 1989, Tối Cao Pháp Viện (TCPV) Hoa Kỳ đã thông qua án lệ Texas versus Johnson để nói rằng việc anh Johnson đốt lá cờ Mỹ ngay tại Đại hội đảng Cộng Hoà ở Dallas là điều hợp hiến vì đó là quyền tự do ngôn luận như đã được ghi trong Tu Chính Án số 1 của Hiến pháp. Quốc hội Hoa Kỳ (thuộc phe Dân Chủ đa số lúc đó) bèn phản ứng bằng cách thông qua một đạo luật mới nhằm ngăn cấm việc đốt lá cờ, mang tên là Flag Protection Act. Nhưng liền sau đó, đạo luật này cũng bị TCPV phủ quyết và xem là vi hiến vào năm 1990, và từ đó đến nay nó trở thành luật hiện hành tại nước Mỹ. TT Bush Bố tuy trước đó cũng chỉ trích mạnh mẽ việc đốt lá cờ, nhưng ông cũng hiểu rằng cái suy nghĩ của người dân cũng tiến triển và thay đổi theo thời gian nên mới dẫn đến quyết định, dù với tỉ số khít khao 5/4, của TCPV, và chấp nhận nó như là luật lệ mới, không còn đem ra tranh cãi để gây sự phân hoá trong xã hội vì có lẽ ông là một vị nguyên thủ quốc gia biết chăm lo đến những điều thiết thực cho người dân trong nước.

Dĩ nhiên, việc này không có nghĩa là chúng ta cổ võ cho việc đốt lá cờ Mỹ mỗi khi tức giận điều gì đó, nhưng cũng đừng quá kích động để dùng tất cả những lời lẽ nặng nề nhất để lên án hành động này, bởi vì chúng ta không ở trong vị thế của những người Mỹ nhìn sự việc dưới nhãn quan của họ, và áp dụng trong đời sống của người Mỹ! Còn chuyện bình luận tốt hoặc xấu, hay hoặc dở là chuyện chưa bàn đến, và có lẽ cũng chẳng bao giờ chấm dứt bởi vì nó sẽ đi vào vấn đề tự do tư tưởng và lựa chọn của mỗi người, không thể nào hoàn toàn giống với người khác. Chẳng vì thế mà quyền tự do ngôn luận đã được đưa lên hàng đầu trong các tu chính án của Hiến pháp Hoa Kỳ. (Và dĩ nhiên đó là thứ tự do ngôn luận được hiểu theo một nghĩa rộng rãi và đầy đủ nhưng cũng rất chính trực.)

6. Sự kiện Donald Trump là người bị chỉ trích nhiều nhất từ ngày lên cầm quyền tổng thống đến nay là một sự thật hiển nhiên, cho dù nó được suy luận hoặc diễn giải khác nhau tùy theo góc nhìn của mỗi người, và có lẽ chúng ta phải tốn rất nhiều thì giờ để tranh luận tiếp. Nhưng một điều không thể chối cãi là trong ngành truyền thông, đã có rất nhiều những bài viết trên các tờ báo kỳ cựu và uy tín như Wall Street Journal, New York Times, Washington Post, hoặc ngay cả những xướng ngôn viên cột trụ của đài Fox News cũng nhiều lần lên án những việc làm hoặc phát biểu dối trá, thiếu trách nhiệm và sặc mùi kỳ thị của ông ta mỗi khi gặp phải những điều gì đó bất như ý.

Trước đây, ông Thục Vũ thường đưa ra một mẩu tin đã cũ của tờ New York Times để phản biện những lập luận cáo giác nặng nề của một số người chống đối các vị lãnh tụ Phật Giáo trước đây nhân dịp Hoà thượng Thích Trí Quang qua đời. Mong rằng ông Thục Vũ vẫn còn giữ lòng tin tưởng với tờ báo uy tín này để thỉnh thoảng đọc lại những bài bình luận và phân tích của họ để thấy rõ rất nhiều những sai lầm và khiếm khuyết của ông Trump chứ không phải là tốt đẹp như nhiều người đã thổi phồng quá lố.

7. Oops. Quên một chi tiết khác mà cả hai vị đều dùng chữ không chính xác lắm, dù rằng đó là do thói quen mà nhiều người đã mắc phải từ lâu cũng như cái sai này cũng có điều hay nên dễ được nhiều người chấp nhận. Đó là việc gọi nước Mỹ là Hợp Chủng Quốc để từ đó suy diễn thêm ý nghĩa hợp chủng, đa chủng của nhiều sắc dân đã đến định cư nước nay từ nhiều đời trước. Nó cũng dễ bị lầm lẫn vì khái niệm “melting pot” là cái nồi trộn lẫn nhiều chủng tộc khác nhau cũng được đa số người Mỹ chấp nhận trong văn hoá của họ.

Thật ra từ ngữ chính thức của nó phải nên gọi là Hợp Chúng Quốc, bởi vì nó chỉ là cách phiên âm theo tiếng Tầu của chữ United States of America. “Chúng” có nghĩa là số nhiều theo Hán văn, giống như quần chúng (nhiều người dân), hoặc như câu “Chúng khẩu đồng từ, ông sư cũng chết” (Nhiều cái miệng cùng chung lời cáo buộc, thì một mình ông sư cũng không thể minh oan được.) Những ai có học chữ Hán thì biết rõ điều này vì xem cách viết chữ của nó để nói về Hoa Kỳ, rất tiếc máy điện toán của người viết không có ứng dụng đó để trình lên cho mọi người hiểu rõ. Từ ngữ này được dùng để dịch chữ “States” bao gồm 13 tiểu bang đầu tiên lúc thành lập và tăng dần lên thành 50 như ngày nay. Do đó, Hoa Kỳ ngay từ lúc khởi đầu đã không hề là một quốc gia riêng biệt, theo ý định của những vị sáng lập như George Washington, Thomas Jefferson, Benjamin Franklin v.v.

Vài lời góp ý bộc trực. Mong rằng quí vị giữ hoà nhã trong lúc tranh luận và không nên nặng lời cũng như cáo buộc một cách vô cớ.  

Mai Loan

(Nguyễn Anh Tuấn)

Houston, Texas, ngày 10 tháng 6/2020

Email của ông Lê Sỹ Minh Tùng viết ngày 10/6/2020:

Thưa ông Thục Vũ

Trước nhất khi viết bài Thể thao và Nhân Quyền là để gởi thông tin về chuyển biến hiện tại liên quan đến giới thể thao cho mọi người thế thôi. Từ đầu đến cuối tôi không bao giờ dùng cái Tôi để phê bình TT Trump hay ca ngợi Colin Kaepernick. Những trích dẫn luôn kèm theo Links để quý vị đối chiếu mà biết nguồn từ đâu chớ không từ trên trời rơi xuống. Tất cả đều là sự thật, không bóp méo một chữ. Suy nghĩ và diễn giải một chiều là your problem.

Làm gì mà nóng nảy như vậy? Don’t lose your cool, man!

Quý vị cứ nhai đi nhai lại điệp khúc là chúng ta ăn nhờ ở đậu đất nước này nên TT nói gì cũng phải nhắm mắt nghe theo. Ông hãy thức tỉnh mà nhận biết rằng Hoa Kỳ là hiệp chủng quốc nghĩa là đây là đất nước của tất cả những người di dân mà trong đó có ông cha của Trump. Vấn đề là đến trước hay sau mà thôi. Chỉ có người dân bản địa (Native American) mới dám vỗ ngực xưng đây là đất nước của họ. Nói thế có nghĩa là Trump, ông và tôi đều ăn nhờ ở đậu cả. Sau cuộc chiến VN, Hoa Kỳ đã cưu mang người Việt từ đó đến nay thì người Việt là một trong những cộng đồng thiểu số phát triển mạnh về mọi phương diện. Chúng ta đi làm, đóng thuế, khuyến khích con em đi học, trở thành công dân tốt cho xã hội đó là chúng ta đã và đang trả ơn cho đất nước này.

Tại sao chúng ta chạy trốn cộng sản? Khi đoàn người Việt Nam tỵ nạn vượt biển tìm tự do, có trên mấy trăm ngàn người hy sinh trên biển cả. Vậy nước Mỹ có gì hay mà họ phải đánh đổi mạng sống như vậy? Đó là “tự do, dân chủ” cái mà xứ cộng sản không bao giờ cho họ. Bây giờ nhìn lại lối hành xữ của các ông. Hễ ai nói gì các ông không hài lòng thì các ông chụp lên đầu họ cái mủ này mủ kia (không biết mủ các ông mua ở đâu với giá rẽ hay sao mà chụp nhiều thế, maybe from China?). Nếu ai nói về Trump thì các ông hùa nhau xử tử người ta mà không chịu fact check. Ông viết rằng ông được nuôi lớn với tinh thần “Tổ quốc, Danh dự và Trách nhiệm” thế thì hành động bịt miệng người khác các ông gọi là gì “có phải thiếu trách nhiệm” không? Và hành xử không đúng với sự thật thì làm sao gọi là có “Danh dự” được? Các ông cứ nhìn lại lối hành xử của bọn cộng sản côn đồ, bịt miệng cha Lý trước vành móng ngựa, đàn áp giết hại người biểu tình…thế thì ở Mỹ các ông cũng muốn làm y như vậy hay sao?

Hoa Kỳ là đất nước của tất cả chúng ta trong đó có Trump chớ đất nước này không phải của Trump. Trump làm việc cho chính phủ Hoa Kỳ cũng như trăm ngàn nhân viên chính phủ liên bang khác. TT Trump mỗi năm lãnh lương 400,000 đô từ chính phủ liên bang chớ Trump đâu có làm không. OOP! Ông lại nói rằng Trump tặng hết số tiền lương cho quỷ từ thiện? Đúng, nhưng Trump trước hết vẫn nhận tiền từ liên bang rồi sau đó mới chuyển tặng cho từ thiện. Vẫn đề Trump tặng cho ai thì đó là quyết định cá nhân chớ chính phủ Hoa Kỳ vẫn trả lương cho Trump như tất cả mọi nhân viên liên bang khác. Đối với chính phủ Hoa Kỳ, mỗi người một trách nhiệm, từ nhân viên bưu điện đến anh cảnh sát, người lính chiến…và tổng thống thì ai ai hằng ngày cũng phải đóng góp vào cho đất nước này. Chúng ta trung thành là trung thành đối với đất nước Hoa Kỳ chớ không phải trung thành đối với Trump. Ông còn nhớ câu chuyện Trump hỏi FBI Director James Comey sau bửa ăn tối là Comey nên trung thành với Trump vì lúc đó Comey đang điều tra Trump dính líu đến Nga. Comey thẳng thắn trả lời là tôi trung thành với hiến pháp Hoa Kỳ thế thôi. Và sau đó Trump đuổi Comey. Nên nhớ, ở Hoa Kỳ, Tổng thống này xong thì TT khác lên chớ không có TT nào làm vua vĩnh viễn trên đất nước này cả và nếu quý vị nghĩ rằng TT có quyền tuyệt đối, muốn làm gì thì làm, thì quý vị đang ở Bắc Hàn rồi. Tổng thống không phải là Supreme Leader (Lãnh tụ tối cao). Nếu bất cứ TT nào làm sai thì hiến pháp sẽ truất phế họ. Gần đây nhất là sự từ chức của TT Nixon rồi sự bải nhiệm của Clinton và sau cùng là Trump. Tổng thống Theodore Roosevelt nói rằng: “No man is above the law and no man is below it: nor do we ask any man’s permission when we ask him to obey it.” Nghĩa là: “không một ai đứng trên luật pháp hay không một ai bị luật pháp đè ép và chúng ta không được phép bắt người khác phải tuân theo”.

Do đó, sự sai lầm quá lớn là các ông đồng hóa Hoa Kỳ là Trump. Vì thế một TT không cần phải lo lắng mà cứ làm việc vì sự lợi ích của quốc gia thì lịch sử sau này sẽ ghi chép lại không sót một chữ. Không ai có thể bóp méo lịch sử được.

Sau cùng, các ông có quyền trung thành với Trump, nhưng đừng bắt người khác phải chạy theo. Chúng tôi chỉ trung thành với đất nước này cho dù TT là Dân chủ hay Cộng hòa.

Lê Sỹ Minh Tùng

On Monday, June 8, 2020, 10:55:45 PM PDT, ‘Thuc Vu’ via PhucHungViet <phuchungviet@googlegroups.com> wrote:

Ông Lê Sỹ Minh Tùng,

Ông viết nhiều quá, viết trong sân hận, trong tâm nhỏ nhoi, ác cảm với một vị Tổng Thống của một quốc gia mà ông đã đến ăn nhờ ở đậu. Luận điệu của ông cũng như Đỗ Dũng mà chúng tôi đã nghe quá nhàm lỗ tai.

Xin trả lời ông! Đất nước Hoa Kỳ là một đất nước hợp chủng quốc. Chúng tôi và Ông Tùng Lê là dân da vàng, mũi tẹt, đến Hoa Kỳ với niềm ước mơ tỵ nạn, trốn tránh tập đoàn Ác gian Cộng sản để được yên thân. Điều này đã nói lên đất nước Hoa Kỳ là một đất nước tự do, có hiến pháp bảo vệ quyền sống con người và quyền làm người. Bên cạnh đó Hoa kỳ lại là một đất nước giàu có, văn mình hàng đầu thế giới, cho nên không phải riêng người ty nạn Việt Nam, mà còn là niềm mơ ước của hàng tỷ người trên thế giới muốn được như ông Tùng Lê mà không được. Chúng tôi có thể tin chắc với ông rằng, chính phủ Mỹ chỉ ừ một tiếng, dân chúng Việt Nam sẽ ùn ùn bỏ nước đến đây, đường phố Việt Nam lúc đó sẽ vắng hoe chỉ còn lại đám tàn dư Nguyễn Phú Trọng mà thôi. 

Dù không nói thiết tưởng ông Tùng Lê cũng đã tự hiểu, mọi người trên thế giới này cũng như Ông vậy, người ta đến đây không ngoài mục đích được hít thở bầu không khí tự do, bên cạch đó mong có một đời sống ấm no sung túc, tiến thân, con cháu sau này sẽ được học hỏi, đỗ đạt thành người, hấp thụ cái nền văn minh kỹ thuật siêu đẳng bậc nhất thế giới, vì thế  xét về mặt tình tự quê hương dành cho đất nước thứ 2 đã cưu mang mình, thì thật sự nó không nặng gánh, nặng tình là bao so với nơi chôn nhau cắt rún, nghĩa đồng bào nơi cố quận. Một khi tình quê hương không thắm đượm trong tâm, cũng chẳng phải là ngôn ngữ cha sinh mẹ đẻ, vì thiếu 2 tính chất đặc thù đó, nên sắc màu quê hương không có đậm nét trong lòng người tại quê hương thứ 2 này. Cho nên người ta không còn ngạc nhiên nữa, khi thấy hình ảnh Colin Kaepernick quỳ một chân lúc chào cờ như ông Tùng Lê đã trưng dẫn. Đối với chúng tôi là những người di cư bằng con Tàu Há Mồm, được hấp thụ nền đạo đức cha ông từ ngàn xưa, nền Giáo dục truyền thống “Tiên học lễ hậu học văn” , tinh thần đối với “Tổ Quốc, Danh Dự, Trách Nhiệm” thì chúng tôi không thể chấp nhận kiểu cách lố bịch xem thường tổ quốc  của Colin Kaepernick, huống hồ chi TT Trump, vị lãnh đạo đất nước Hoa Kỳ với chủ trương hướng về tổ quốc Hoa Kỳ để thăng tiến đất nước.

Chúng tôi không biết ông Lê Sỹ Minh Tùng bao nhiêu tuổi đời? Vào thời Việt Nam Cộng Hòa ông Tùng đã được mấy xuân xanh? Có thường đứng nghiêm trang chào Cờ Quốc Kỳ vào mỗi sáng thứ Hai không? Nếu có thì ắt ông đã hiểu tổ quốc trên hết và mọi người một lòng tôn trọng lá quôc kỳ là linh hồn của đất nước cha ông! Từ ý nghĩa đó, tính cách đó đã cho mọi người thấy rằng TT Trump chỉ trích Colin Kaepernick hoàn toàn không có gì sai cả! Hơn nữa Ông Tùng Lê còn lạ gì vào thời buổi đảo điên này, con người ta thường muốn làm những trò khỉ cốt để ấy tiếng, trường hợp của Colin Kaepernick cũng vậy thôi, cũng chỉ muốn làm trò lạ đời, dính dấp chút ít sắc thái chính trị để cho đám truyền thông dòng chính, dòng tà tung hô, cũng để nhằm lôi kéo những người yêu chuộng thể thao trong mưu đồ hạ bệ TT Trump vào tháng 11 bầu cử sắp tới này.

Ông Tùng Lê,

Ông hết chuyện để nói hay sao mà lại đưa ra sự việc “Football có 32 đội mà hiện nay chỉ có 2 đội có chủ là người da màu” nhằm gợi ý người đọc kỳ thị màu da! Qua sự kiện này Ông làm tôi bỗng nhiên nhớ lại câu chuyện, có một ông da đen cùng làm chung nhiệm sở, phàn nàn không hiểu tại sao người tỵ nạn Việt Nam định cư không bao lâu, mà ai cũng có nhà, có xe xịn, trong khi Ông ta thì lái chếc xe cà rịch cà tang! Tôi chỉ trả lời thật ngắn gọn: “Tôi chịu khó làm việc, tôi không ăn chơi hút sách, không cờ bạc, đàn điếm, trong khi Ông thì ngày làm ngày không, thường xuyên cáo bệnh, thì tôi có nhà, có tài sản đều do công sức tôi chịu khó làm việc mà có”! Suy ra chuyệ 32 đội Football hết 30 người da trắng làm chủ cũng vậy thôi, có khắc gì đâu mà ông Lê Sỹ Minh Tùng phái thắc với mắc, rồi cáo buộc bất bình đẳng, kỳ thị da màu! Chúng tôi không biết hoàn cảnh sống ông Tùng Lê giầu sang phú quý ra sao? Nhưng Ông ạ,  hiện có vô số người da đen phải sống chui rúc trong những căn nhà không mấy tiện nghi, nếu ông Tùng Lê và Đỗ Dũng cho rằng không bình đẳng, kỳ thị Mầu Da thì thực tế nhât là ông Tùng Lê và Đỗ Dũng trao tất cả gia sản  của các ông cho họ để được bình đẳng như họ Ông nhá.

Chúng tôi muốn trả lời ông nhiều nữa, nhưng thấy quá đủ không cần thiết phải nói thêm.

Thục Vũ 

Email khởi đầu của Lê Sỹ Minh Tùng ngày 8/6/2020:

Thể thao và nhân quyền

Ở Hoa Kỳ, thể thao là xương sống của xã hội và nó đóng một vai trò rất quan trọng cho nền kinh tế bởi vì hằng năm thể thao có thể đem lại trên 73 tỷ đô dựa theo thống kê năm 2019. Thể thao Mỹ rất rộng lớn từ đại học đến nhà nghề và bao gồm từ Football, Soccer, Baseball, Basketball, Hockey, Boxing, Wrestling, MMA, Tennis… và ngay cả những bộ môn cho thế vận hội…. Năm 2020 Super bowl champions là Kansas City Chiefs đã đánh bại đội San Francisco 49ers. Quý vị thử tưởng tượng giá tiền quảng cáo cho mỗi 30 giây trong trận đấu này trên 5 triệu đô và nó đem về trên 1.4 tỷ cho NFL. Người Mỹ có quan niệm sống phải hưởng thụ cho nên họ dành ra một phần của tiền lương để lo cho vấn đề này. Đó là tiền mua vé, tiền đậu xe, tiền ăn uống trước và sau trận đấu và đôi khi tiền phải du lịch sang thành phố khác để ủng hộ đội banh mình. Vì thế có thể thao thì kinh tế rất phồn thịnh. Ở Nhật thì họ trao đổi mậu dịch hay thương thuyết ký giao kèo ở những nhà hàng sau những trận nhậu nhẹt. Ngược lại, ở Mỹ thì họ gặp nhau để thương lượng khế ước thương mãi tại những trận thể thao. Vừa ăn nhậu, vừa trò chuyện, vừa thương thuyết, vừa xem đá banh thì còn gì bằng.

Tuần trước qua cái chết của ông George Floyd đã khích động những cuộc biểu tình khắp nước Mỹ để người dân da đen đòi quyền bình đẳng. Có thể nói chuyện ông Floyd là ngòi nổ để cho các cuộc biểu tình bùng dậy.

Vậy nó dính líu với thể thao như thế nào?

Football có 32 đội mà hiện nay chỉ có 2 đội có chủ là người da màu:  Bà Kim Pegula của đội Buffalo Bills và ông Shahid Khan của đội Jacksonville Jaguars. Cũng xin nói thêm mỗi đội banh hiện nay trị giá từ 4 đến 6 tỷ đô, chẳng hạn đội Dallas Cowboys trị giá trên 5 tỷ đô hiện tại. Năm 2014, Steve Ballmer (Ex-Microsoft CEO) đã mua lại đội banh bóng rỗ LA Clippers với giá 2 tỷ đô. Lúc đó mọi người đều cho ông ta là tay khùng, nhưng bây giờ nó có giá trên 2.6 tỷ rồi. Do đó có gan mới làm giàu là đúng trong tường hợp này. Nhưng thực ra nhà tỷ phú Steve Ballmer có tài sản trên 66.5 tỷ đô thì 2 tỷ cũng chẳng thấm thía gì.

Nhắc lại, năm 2016, cầu thủ Colin Kaepernick của đội banh San Francisco 49ers không chịu đứng chào quốc kỳ mà chỉ quỳ gối để phản đối sự kỳ thị và đối xử bất công đối với người thiểu số trong xã hội đã gây ra tranh cải dai dẳng nhiều năm.. Trong một buổi nói chuyện với những người ủng hộ tại Alabama, Trump đã nói rằng: “wouldn’t you love to see one of these NFL owners, when someone disrespects our flag to say, ‘get that son of a bitch off the field right now. Out. He’s fired. He’s fired.” Tạm dịch:“Quý vị có thích thú (khi) thấy rằng một trong số những chủ nhân của các đội NFL tuyên bố: mỗi khi có cầu thủ nào không tôn trọng lá quốc kỳ thì họ sẽ nói rằng “tống cổ thằng chó đẻ đó ra khỏi sân đấu ngay và nói với nó “Cút ngay, mày bị đuổi việc, mày bị đuổi việc”.

(Link: https://www.nbcsports.com/bayarea/49ers/trump-anthem-protesters-get-son-b-field)

Lúc đó, NFL Commissioner Roger Goodell dưới sự áp lực của TT Trump và các chủ người da trắng cho nên họ phát lờ. Kết quả là sau đó anh chàng Kaepernick này mất việc cho đến ngày nay. Câu chuyện tưởng chấm dứt ở đây, nhưng… (big but) bây giờ sau vụ cảnh sát giết ông George Floyd ở Minneapolis thì ván cờ xoay chiều.

Câu chuyện bùng nổ từ vụ cầu thủ Drew Bree của đội banh New Orleans Saints hôm thứ tư nói rằng:” “I will never agree with anybody disrespecting the flag of the United States of America or our country”. And He added that “when he looked at the flag and stood with his hand over his heart during the anthem, he envisioned his grandfathers, who fought in World War II”. Tạm dịch là: “Tôi không bao giờ đồng thuận với những ai không tôn trọng lá cờ Mỹ. Và Bree nói thêm: “Khi tôi nhìn lá cờ và tay tôi để trên ngực trong lúc chào cờ, tôi nhớ lại ông nội, ông ngoại tôi là những người đã chiến đấu cho Đệ nhị thế chiến”.

Vì Drew Bree là người da trắng cho nên sau cái chết của ông Floyd thì các cầu thủ da đen bắt đầu nói lên tiếng nói của họ để phản đối lại Bree. Phong trào chống đối Bree càng lúc càng mạnh từ khắp các cầu thủ trong mọi bộ môn có cả Micheal Jordan, Magic Johnson, Kareem Abdul Jabbar…

Đứng trước cao trào biểu tình, Drew Bree hai lần lên tiếng xin lỗi:

(Link: https://www.cbssports.com/nfl/news/drew-brees-twice-apologizes-following-backlash-for-comments-about-kneeling-during-national-anthem/)

“Tôi muốn xin lỗi đến các bạn, những đồng đội, thành phố New Orleans, cộng đồng người da đen, cộng đồng football NFL và bất cứ những ai đã đau khổ vì những lời tuyên bố của tôi ngày hôm qua. Khi nói chuyện với quý vị thì tôi rất ray rức khi tôi đã gây ra sự đau khổ cho quý vị….. Sự thiếu nhận thức về những cảm thông và thiện chí đưa đến sự chia rẽ và hận thù, thậm chí làm cho nhiều người nghĩ rằng tôi là kẻ thù của họ”.

Bree đã phải xin lỗi thêm một lần nữa vì các cầu thủ da đen không tin vào thiện chí của anh ta. Lời xin lỗi của Drew Bree đã làm cho TT Trump tức giận và bảo Bree đừng nên xin lỗi như thế. Trump tweeted: “I am a big fan of Drew Brees. I think he’s truly one of the greatest quarterbacks, but he should not have taken back his original stance on honoring our magnificent American Flag. OLD GLORY is to be revered, cherished, and flown high…” Tạm dịch là:” Tôi là người rất hâm mộ Drew Bree. Tôi nghĩ rằng anh ta thực sự là một trong những cầu thủ xuất sắc của NFL, nhưng anh ta đừng nên xin lỗi những gì anh ta tin vào sự tuyệt vời của là cờ Mỹ. Niềm Vinh quang sẽ được tôn trọng, trân trọng, và bay cao (xa)”.

 Sau cùng, NFL Commissioner Roger Goodell nói rằng: “We, the National Football League, admit we were wrong for not listening to NFL players earlier and encourage all to speak out and peacefully protest,” Goodell said. “It has been a difficult time for our country. In particular, black people in our country. First, my condolences to the families of George Floyd, Breonna Taylor, Ahmaud Arbery, and all the families who have endured police brutality.” Tạm dịch là: “Chúng tôi, NFL, chấp nhận rằng chúng tôi đã sai lầm khi không lắng nghe tiếng nói của những cầu thủ trước đây và không khuyến khích họ nói lên nguyện vọng của họ trong tinh thần ôn hòa. Đây là thời điểm khó khăn cho quốc gia của chúng ta. Trong trường hợp đặc biệt là cho người da đen trong quốc gia của chúng ta. Trước hết, lời chia buồn của chúng tôi đến gia đình của ông Floyd, Breonna Taylor, Ahmaud Arbery và cho tất cả những gia đình mà là nạn nhân phải chịu đựng sự đối xữ tàn bạo của cảnh sát”.

Quyết định xoay chiều 180 độ của NFL đã làm cho TT Trump tức giận, Trump tweeted: “Could it be even remotely possible that in Roger Goodell’s rather interesting statement of peace and reconciliation, he was intimating that it would now be O.K. for the players to KNEEL, or not to stand, for the National Anthem, thereby disrespecting our Country & our Flag?” Tạm dịch là: “Thay vì ông Goodell đưa ra nhận định về hòa bình và đoàn kết, thì ông nên tuyên bố rằng bây giờ chấp thuận cho cầu thủ được quỳ gối, khỏi phải đứng, khi chào quốc kỳ, đó là không tôn trọng (bất kính) đối với quốc gia và quốc kỳ của chúng ta”.

(Link: Donald Trump Accuses NFL Of “Disrespecting Our Country & Our Flag” Over League’s Condemnation Of Racism & Injustice – Update)
Donald Trump Accuses NFL Of “Disrespecting Our Country & Our Flag” Over …UPDATE, 11:50 PM: In classic Sunday Night Football tradition, it took Donald Trump a couple of days and a weeken…

Bây giờ, NFL đã chuyển qua chiều hướng mới. Những trận đấu Football sẽ bắt đầu trong tháng Tám năm nay nếu hoàn cảnh Covi cho phép. Lúc đó chúng ta sẽ biết họ sẽ làm gì?

Lời sau cùng: Phong trào chống lại sự kỳ thị và bất công để đem lại sự bình đẳng về mọi khía cạnh trong xã hội cho người da màu thực sự là một khúc quanh lịch sử mà trong đó chúng ta, người Việt Nam, là một thành phần trong đó. Chúng ta đừng nên đem chính trị, đảng phái ra chống đối nhau, gọi những danh từ thiếu văn minh để chửi bới nhau. Thời gian sau này quý vị sẽ thấy rằng cuộc cách mạng ngày hôm nay sẽ mang lại rất nhiều lợi ích cho con cháu của quý vị có được cuộc sống bình đẳng trong xã hội này. Đừng quên rằng kẻ thù của chúng ta là Cộng Sản chớ không phải những người bất đồng tư tưởng. Cộng đồng người Việt Nam ở Hoa Kỳ không lớn lắm (năm 2016 khoảng 1.6 triệu người ở Mỹ, có lẽ gần 2.0 triệu hiện nay) vì thế chúng ta nên đoàn kết, biết lắng nghe những tiếng nói khác để tìm cho một phương án chung mà chống lại cộng sản bạo tàn thì cộng sản mới sợ. Cộng đồng càng chia rẽ thì chúng ta càng suy yếu. Đó phải chăng chúng ta vô tình lọt vào cái bẩy của cộng sản hay sao? Chúng ta không thể ôm vào cho riêng mình tinh thần “chống cộng” mà nó phải được san sẽ cho tất cả những người có lòng cho sự tồn vong của đất nước và đặc biệt hơn nữa chúng ta nên nới rộng đến những thế hệ trẻ sau này thì con đường chống cộng mới tồn tại lâu dài. Quý vị có quyền tin tưởng hay bỏ phiếu cho bất cứ ứng cử viên nào quý vị ủng hộ. Tuy nhiên, ở Hoa Kỳ, quý vị cũng nên tôn trọng quyền tự do của người khác. Tổng thống Abraham Lincoln đã nói: “A house divided against itself, cannot stand.” Nghĩa là “đoàn kết thì sống chia rẽ thì chết”.

Người Mỹ kêu gọi sự đoàn kết, chấm dứt kỳ thị thì tại sao chúng ta lại còn tranh chấp, chống đối lẫn nhau? Những chính trị gia ở Mỹ, ban ngày thì chỉ trích, chống đối nhau thậm chí còn lớn tiếng với nhau, nhưng cuối ngày họ gặp nhau ở quán ăn, quán nhậu ăn uống cười đùa như không có chuyện gì xảy ra. Chúng ta ở thế giới Tây phương thì cũng đừng nên bắt chước tư tưởng Khổng Mạnh độc ác của Tàu là “Quân tử mười năm trả thù cũng không muộn”. Hãy sống với lòng từ bi (bác ái), làm việc thiện thì quý vị sẽ không có ai để oán hận hay trả thù nữa. Thế gian là tạm bợ, vô thường, nay có mai không vì thế người có tâm hồn cao thượng, hiền lương là người giàu có nhất thế gian.

Lê Sỹ Minh Tùng

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Thăm Hỏi Thầy Cô Trong Mùa Đại Dịch….

Hôm nay CA vào hạ, trời đã bắt đầu nóng nhiều…Bao nhiêu tin tức ngập tràn trên mạng, khiến mình đôi lúc bâng khuâng tự hỏi, còn lại gì không sau những mất còn, dâu bể đổi thay, và đôi khi, những tình cảm tha thiết về ngôi trường xưa, thầy bạn cũ của một thời áo trắng thơ ngây, đong đầy lý tưởng cho một quê hương tuyệt vời vĩnh cửu, giờ như chỉ còn trong giấc mơ, trong tâm tưởng…

Hằng ngày thức dậy sớm, đi dạo chung quanh cho có chút nắng mai, và hái hoa dại cắm bàn thờ Ba Má xong, lên mạng dạy hai lớp hè, từng ngày trôi qua trong căn nhà gần như hoàn toàn yên tĩnh, nhưng nội tâm lại quá dễ dàng bị chao động về những tin tức không vui trong mấy tuần qua….Miên man suy nghĩ và nhớ đến thầy cô đang bị cấm cung, đa số chưa dám đi đâu, hay tụ họp, lòng chợt chùng xuống…Nên trong mấy ngày qua, Phượng gọi điện thoại một vòng thăm hỏi, vấn an quý thầy cô QGNT, chỉ mong sao nghe được tiếng nói cười của Thầy Cô là cũng thấy an lòng. Đến giờ Phượng vẫn chưa dám đi thăm ai, vì đại dịch, dù lòng rất nhớ, nên gọi điện thoại để thăm hỏi quý thầy cô cũng thấy là niềm an ủi lớn lao cho cá nhân mình….

Quý Thầy cô ai cũng gửi lời hỏi thăm tất cả quý anh chị QGNT. Phượng được thưa chuyện khá lâu với thầy Hoàng Xuân Thiệu, ở Sacramento, và lâu lắm rồi mới lại được nghe thầy kể chuyện ngày xưa bên VN, cũng như những lần ĐH QGNT trước đây. Thầy hỏi năm tới có tổ chức ĐH không, thì Phượng có thưa là hy vọng có, dù trong lòng không chắc lắm. Thầy bảo nếu làm trên Bắc CA thì thầy sẽ đi. Thầy cũng nhắc lại chuyện thầy và anh Phú cùng nằm chung nhà thương, với bệnh gần giống như nhau, thật là hy hữu năm 2018, và niềm vui không thể nói nên lời khi cả hai thầy trò đều khoẻ lại….

Thầy Nguyễn Khánh Do, vị GS mà cać học trò ai đã từng gặp qua, dù chưa được học thầy, cũng phải nghiêng mình kính trọng vì kiến thức uyên bác, sự dấn thân với cộng đồng và tấm lòng thương mến bao la của thầy đối với học trò quốc gia Nghĩa tử. Thầy đã nói chuyện rất vui và lâu với Phượng. Hiện giờ thầy ở một mình, và chỉ quanh quẩn ra vào trong nhà, không dám bước ra đường, nhưng con của thầy đến thăm và lo thức ăn cho thầy thường xuyên. Thầy cũng nhắc đến một số học sinh, và những kỷ niệm vui buồn sâu sắc thầy có ở trường mình.

Gọi thầy cô để nghe niềm hạnh phúc tràn dâng khi nghe tiếng nói cười dòn tan của Thầy Nguyễn Lộc Thọ, người giáo sư hiền hoà, dung dị, nhưng đầy nhiệt huyết với cộng đồng, và luôn theo sát chúng ta trong bao nhiêu sinh hoạt từ trước đến giờ . Thầy luôn rộng rãi sẻ chia, dìu dắt các QGNT bao nhiêu năm nay, dù bây giờ các học sinh có người đã thành ông bà nội ngoại, từ vật chất đến tinh thần. Thầy vẫn khỏe, vui lắm, và mong sớm có ngày gặp lại anh chị em mình…

Cứ nghe tiếng nói rộn rã, vui vẻ của Thầy Phạm Trọng Phu là nhớ pháo Tết. Thầy có cách nói chuyện rất hoà nhã, nhưng vô cùng bộc trực, thẳng thắn, vui ơi là vui. Thầy cũng bảo nếu có gặp nhau trên zoom thì nhớ cho thầy biết vì thầy cũng đã dùng zoom rồi. Thầy cũng gửi lời chúc sức khoẻ tất cả và mong có dịp sớm hội ngộ.

Khi Phượng gọi thăm thầy Phan văn Cự, thầy cũng gửi lời hỏi thăm sức khỏe mọi người. Thầy nói chuyện rất lâu và rất vui, ắm ắp thân tình vì tuy không được học thầy khi xưa, nhưng mà thầy là cậu của Diệu Nguyện, bạn cùng lớp của Phượng ở trường tổng hợp, nên khi mình thưa chuyện với thầy về các cháu cậu, anh Tôn Thất Tương, và bạn Tôn Nữ Diệu Nguyện, thầy vui lắm, và kể thêm cho Phượng nghe một số những kỷ niệm thầy còn nhớ về thời xưa….

Thầy Ôn Tấn Lượng, một trong những vị thầy cô yêu kính của QKT, và QTH, mà Phượng thường xuyên có được niềm vui khi đến thăm viếng vì thầy ở Nam Cali. Thỉnh thoảng có dịp lên khu Bolsa, nhất là sau những lần đại diện GĐQGNT đi sinh hoạt trong cộng đồng, Phượng “xẹt” vào thăm thầy, để được đàm đạo và thỉnh ý thầy về nhiều vấn đề lớn bé. Hiện nay thầy đã khỏe hơn hồi đầu năm 2020. Khoảng thời gian đó thầy và cả gia đình bị cúm rất nặng và kéo dài hơn cả tháng….Vì phải ngồi xe lăn 45 năm nay, Thầy ít khi đi ra ngoài, nhưng vẫn thích đọc các bản tường trình về ĐH QGNT, về những gì đang xảy ra chung quanh và vui hơn nữa khi Phượng đến nhà, kể lại, và khoe hình cho thầy xem trên iPad hoặc điện thoại của mình…. thầy cũng gửi lời thăm tất cả và chúc sức khỏe đến quý thầy cô, anh chị em QGNT.

Phượng cũng gọi thăm và nói chuyện khá lâu với Cô Võ Kim Sơn, người luôn theo sát chúng ta trong tất cả các sinh hoạt lớn bé, và thường hay gọi Phượng đi với cô trong những sinh hoạt khác của hội giáo chức quanh đây, hoạc những lễ lộc về văn hoá dân tộc mình, như ngày “Tôn Sư Trọng Đạo”. Thực tình, Phượng khâm phục trí nhớ siêu phàm của cô về tiểu sử trường QGNT. Và thật cảm động khi đọc bài cô viết trên quyển sách vừa phát hành năm nay về trường mình….Cô Kim Sơn là một trong những vị giáo sư mà sau khi qua bên đây, cô vẫn tiếp tục theo nghành giáo dục. Với kiến thức sâu rộng, và tấm lòng thương mến sinh viên học sinh, Cô đã từng được dạy và làm cố vấn tại các trường đại học bên Cali. Xin cảm ơn tấm lòng thương yêu học trò bao la của cô đến tất cả QGNT trong mấy chục năm nay, cho đến giờ vẫn vậy.

Sau đó, khi nói chuyện thêm được với Cô Lê thị Xuyến, cô Hoàng Mai Dung, Cô Đỗ thị Phụng, cô Nguyễn thị Hoà, Cô Phan Thanh Tâm, cô Lê Công An, Cô Nguyễn thị Nhi, Cô Phạm Bảo Ngọc và cô Bùi thị Oanh thì niềm vui lại càng thêm rạt rào, cùng niềm tri ơn thầy cô lại càng dâng cao lai láng….

Đã hơn 40 năm nay, tình cờ trong một tiệc cưới mà Phượng làm phù dâu và cô là em họ của chú rể, Phượng vô cùng may mắn gặp lại cô Mai Dung, con gái nhà thơ Cao Tiêu, và là cô giáo Anh Văn của Phượng trong hai năm 73-75. Từ đó đến giờ, vì có nhiều dịp qua lại, cô biết rõ gia đình mình, và thương mẹ con Phượng lắm. Cô nhớ rõ tên, và những đặc điểm của từng đứa con một của Phượng. Khi Phượng sinh các cháu, ba lần ba đứa, Cô đều đến tận nhà cho quà, dặn dò, thăm hỏi thường xuyên thật ân cần. Có lần Phượng bị tai nạn xe rất nặng, phải vào nhà thương, cô vừa nghe cháu nói, đang nấu ăn mà cô cũng bỏ ngang, chạy đến thăm Phượng ngay. Khi má Phượng mất cô đến viếng tang, an ủi Phượng, liên tiếp cả hai ngày. Cô còn nhớ được là con trai út của Phượng bị bệnh nhiều khi nhỏ ra sao. Cảm động vô cùng vì tấm lòng thương mến sâu sắc, bao la, dịu vợi của cô. Ân sâu nghĩa nặng của cô thực sự không biết đến bao giờ Phượng mới trả hết được….

Gọi được cho cô Phan Thanh Tâm Phượng mừng bất chết luôn vì Cô vẫn đi làm và ít khi bốc điện thoại… Cô bảo cô chẳng sợ con vi khuẩn Corona, Coronet chi hết vì cô cẩn thận lắm, luôn mang mặt nạ, bao tay lúc chăm sóc cho bệnh nhân (cô là BS tâm lý), và cô có niềm tin mãnh liệt về nhân quả, và luôn tinh tấn, thể hiện tinh thần “bi, trí, dũng” trong đời sống hằng ngày. Cô Thanh Tâm là một trong những vị giáo sư Phượng có nhiều kỷ niệm với niềm xúc động mãnh liệt nhất trong đời mình. Cô rất thương Phượng vì hai cô trò đã có một “thách thức” hết sức đặc biệt, trọn đời không quên được, khi Phượng học Việt văn với cô năm lớp bảy, và đã ảnh hưởng không ít đến Phượng trong nghề giáo sau này. Sau khi qua đây, khoảng năm 1977 hay 1978, Phượng đăng báo Tiền Phong, tìm thầy cô, bạn bè QGNT, thì chỉ có cô là người GS duy nhất gửi thư qua bưu điện cho Phượng và vì thế cô cũng là vị giáo sư Phượng liên lạc, chia sẻ vui buồn qua thư từ nhiều nhất. Tuy có thư từ qua lại, nhưng Phương chỉ được gặp cô một lần vào năm 2012, khi cô qua Cali, và có đến thăm Má Phượng. Sau đó Phượng được chở cô đi chơi với người bạn thân của cô cả một ngày. Điểm đặc biệt của cô là ngày xưa cô dạy Việt văn, qua đây cô đã đi học lại, và có bằng cử nhân hóa học hữu cơ. Cô từng bào chế thuốc và đã lập ra cả một nông trại trồng những cây trái để dùng trong thuốc! Thế nhưng Cô vẫn tiếp tục học lên cao, và cái bằng cuối là bằng tiến sĩ về Tâm lý học. Từ đó cô dấn thân, chuẩn và chữa bệnh cho người bệnh trong vùng, về cả tinh thần lẫn thể chất. Bệnh nhân của cô là đa số là người nghèo, và cô đã lấy việc cứu nhân độ thế làm phương châm cho đời. Bệnh nhân của cô thật may mắn vì như là gặp được bồ tát! Nói chuyện với cô thật vui vì cô rất hăng say, tích cực và vẫn ăm ắp niềm tin vào tình người miên viễn, dù xã hội hiện tại có nhiều điều khiến cho ai ai cũng phải ái ngại. Nghe cô nói, lòng bỗng nhẹ nhàng, thơ thới, hân hoan…Xin cảm ơn Cô thật nhiều, và cảm ơn đời đã cho Phượng tìm lại được cô từ mấy chục năm qua….

Cô Phụng cũng nói chuyện với Phượng rất lâu vì con cô là bác sĩ, cô đang rất lo lắng về chuyện em phải đối đầu với bao hiểm nguy trong mùa đại dịch năm nay. Cô cũng là người luôn thương yêu, rộng rãi trải lòng, theo sát học trò QGNT bao năm nay, nên dù Phượng không học được với cô ngày xưa, vẫn rất cảm kích, kính mến cô vì tấm thịnh tình, quan tâm thật rộng rãi cô dành cho các học sinh của trường QGNT.

Cô Hoà, một trong những giáo sư luôn sát cánh và rộng rãi ủng hộ cho học sinh quốc gia Nghĩa tử từ xưa đến giờ. Hồi trước 1975, cô dạy bên trường Kỹ Thuật và rất thương anh Chánh, anh lớn của Phượng. Gia đình Phượng và gia đình cô có một dạo ở cùng khu townhouse, bên Tustin, CA, vào những năm 1983-1988. Hai gia đình nghiễm nhiên trở thành “chòm xóm”, nên lại càng thân thiết hơn, và cô thương Má Phượng lắm. Nhớ khi Má Phượng mất, cô đến thắp hương đưa tiễn, mà nước mắt lưng tròng, thương cô biết bao nhiêu…. Đi đâu với cô, cô cũng khoe với bạn cô đây là học sinh QGNT của cô, thật cảm động. Khi biết Phượng đi giúp vui cho các viện dưỡng lão mỗi cuối tuần, cô vui lắm và có đôi lần đến để nghe Phượng hát…Cô Hoà cũng gửi lời thăm và chúc sức khoẻ đến tất cả mọi người.

Cô Xuyến rất là vui khi Phượng gọi thăm cô. Cô bảo cô nhớ lắm những lần họp mặt với thầy cô và anh chị em QGNT. Cô cũng gửi lời thăm tất cả và cầu chúc cho mọi người được bình an khỏe mạnh. Nghe giọng cô nói dịu dàng, ân cần, tràn đầy thương mến, tự dưng nghe như mình nhỏ lại mấy chục tuổi luôn….Cô dạy Vạn Vật, nên cô bàn về chuyện con vi khuẩn coronaviru, và nói: “Cô thật không hiểu sao cái con này nó quái ác thế! Nó không giống như mình nghĩ, hay biết về những con vi khuẩn trước đây…” cô cũng có vẻ lo lắm, về việc cać cháu cô đang đã phải học on-line và hỏi Phượng về caćh phòng bệnh của cać trường học khi tựu trường…Thực tình chính Phượng cũng không biết trường mình sẽ mở lại vào mùa thu ra sao, nhưng cũng trấn an cô và nói là hy vọng sẽ có cách để học sinh vẫn có thể thu thập kiến thức mà không mang bệnh….”Nói chuyện với cô xong, Phượng tự nhủ trong lòng là từ nay, phải gọi thăm thầy cô thường xuyên hơn….

Cô Bảo Ngọc cũng rất vui khi nghe Phượng gọi. Cô bảo có gì hay hay nhớ viết gửi cô xem với vì cô rất thích đọc những bài về các sinh hoạt của cộng đồng hay gđQGNT. Phượng nghĩ thầm: giờ bị cấm cung, kể như “thất nghiệp” làm việc xã hội với những đoàn thể ̣khác (ROF, Trung Tâm Sinh Hoạt Phật Giáo Điều Ngự) gồm toàn là các vị cao niên, chắc còn lâu lắm mới lại có tiêu đề để viết cho cô đọc. Cô Bảo Ngọc cũng gửi lời thăm tất cả quý anh chị và nói là cô luôn hướng về ACE QGNT với nhiều thương mến lâu dài vì chúng ta đã mất mát quá nhiều trong tuổi nhỏ….

Cô Nhi , dạy QĐN, thì Phượng mới có dịp được thưa chuyện qua điện thoại lần đầu trong đại hội năm 2019. Lúc đầu thì cô không bốc điện thoại được, nhưng sau đó cô gọi lại cho Phượng, giọng nói cô trầm ấm, êm đềm, chứa chan thương mến, và niềm vui lại lăn tăn sủi bọt khi nghe tiếng cô cười khanh khách bên kia giây điện thoại. Cô cứ nhắc mãi những khoảnh khắc sum vầy, họp mặt với nhiều chân tình trong ĐH năm 2019.

Khi Phượng được hầu chuyện với cô Lê Công An, bây giờ là Sư Cô Đại Hạnh, thì vui ơi là vui khi biết rằng là cô vẫn khỏe mạnh và vẫn thường xuyên lo cho các chùa ở bên đây cũng như Việt Nam. Cô bảo cô sắp qua Cali, cho một vài Phật sự, và sẽ liên lạc với Phượng để coi có thể gặp nhau qua zoom, hay FaceTime cho vui…Phượng có duyên lành gặp được Cô Công An cũng đã gần chục năm nay. Tấm lòng thương mến muôn loài, vạn vật như Bồ Tát của cô tràn lan khắp chốn, và như Pháp Danh của Cô, Đại Hạnh, cô đã ban bố, trải tấm lòng vị tha của cô trong bao nhiêu năm nay với toàn GĐQGNT, thật may mắn cho chúng ta, và cả xã hội chung quanh, đã có được sự hiện diện của cô trong đời…

Trong tất cả quý thầy cô thì cô Oanh ở gần nhà Phượng nhất vì cùng thành phố. Cô nhắc là cách đây vài năm, Phượng có đại diện GĐQGNT đến thăm cô nhằm dịp Tết, và cô cũng bảo hiện giờ chỉ quanh quẩn ở nhà, và cô dặn khi nào có dịp nhớ đến thăm cô để hàn huyên tâm sự thêm. Phượng nhớ cô có bảo là cô quen với một số các bạn của Ba Má Phượng trong cư xá hải quân, khoá 1,2 3. Trái đất quả thật là tròn quay, và bé xíu….

Hạnh phúc làm sao khi được thưa chuyện với thầy cô và biết được là quý thầy cô vẫn hằng mến thương học trò QGNT thật nhiều, và vẫn quan tâm về chúng ta, từ mấy chục năm nay, đến giờ vẫn vậy.

Có một số thầy cô tuy gọi không được ̣(như Cô Trần thị Chương, Cô Nguyễn Mạnh Quang, Cô Xuân Dung, Cô Phạm thị Lộc) nhưng Phượng cũng để lại lời nhắn thăm hỏi. Hy vọng là số điện thoại của quý thầy cô ấy vẫn như cũ….

Xin cảm tạ Trời Phật, dù đã mất hết song thân, vẫn còn có được cô thầy trên đời. Xin nguyện cầu ơn trên che chở, phù hộ cho thầy cô, quý anh chị QGNT, khắp mọi nơi trên thế giới, cùng quý quyến luôn được bình an, đủ đầy sức khỏe.

Với hết lòng tri ân, kính mến,

Minh Phượng

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Fake News về Cảnh Sát Viên bị bắn chết

Bài của Mai Loan

Thời buổi này, tin tức giả mạo tràn lan khiến mọi người phải vất vả kiểm chứng vì nó được thực hiện rất tinh vi nhờ vào kỹ thuật cắt dán (cut & paste), tô sửa hình (photoshop) khiến nhiều người dễ lầm tin, nhất là khi đã sẵn có định kiến trong đầu để dễ dàng chấp nhận những loại tin tức có phần hạp nhãn, hạp ý thích của mình (những tin tức chê bai nhà nước và viên chức Việt Cộng nếu mình là người tị nạn chống Cộng, những tin tức chê bai Obama và Hillary và “truyền thông thổ tả” nếu mình là người “cuồng Trump”).

Chẳng vì thế mà gần đây, nhiều người Việt đã thi nhau phát tán mẩu tin nói về chuyện “Đại học Harvard đã vừa thú nhận bằng cấp Tiến sĩ Luật Khoa (Juris Doctor) của bà cựu Đệ Nhất Phu Nhân Michelle Obama là giả tạo”. Thậm chí có người là một phụ nữ giỏi tiếng Anh vì đã từng giảng dạy Anh-văn, lại thêm là một người Phật tử mộ đạo vì chuyên đi làm công quả trên chùa, mà lại đi phát tán loại tin như vậy.

Điều này đã khiến cho một chị khác bất bình nên đã tự động đi tìm kiếm những bằng chứng để phản biện, để chứng minh rằng loại tin đó là sai trái, và còn chỉ dẫn cách thức làm sao đánh giá mức độ xác thực của tin, cũng như các phương cách để kiểm nghiệm nó. Nói chung, việc này tương đối cũng không khó khăn gì mấy, tuy rằng cũng phải tốn kém thời gian vì mình phải đi tìm nhiều nguồn xuất xứ khác nhau, (nhất là những tin không từ các cơ quan truyền thông chính thống lâu đời và uy tín), rồi phải đọc cho kỹ để thẩm định nội dung và mức độ xác thực của những gì tác giả đã viết ra v.v.

Điều này có thể dễ hiểu và là điều tất nhiên đối với những ai đã quen thuộc từ lâu với phương cách học hỏi ngay từ nhỏ cho đến lúc lên đại học. Chẳng hạn như một tài liệu, một bài viết hay một cuốn sách được lấy ra từ một văn phòng có uy tín như Thư Viện Quốc Gia, Thư Viện Quốc Hội Hoa Kỳ, thư viện của Đại học Cornell và những đại học lớn của Âu Mỹ v.v. thì đương nhiên có phần nào đáng tin tưởng hơn là từ một tác giả vô danh hay một tờ báo lá cải, một cuốn sách được ấn hành bởi một nhà xuất bản vô danh hoặc do tác giả tự xuất bản v.v.

Vì thế nên không phải bất cứ tin tức hay tài liệu nào được tìm thấy trên giấy trắng mực đen, được in trong báo hay sách vở là đương nhiên được xem như trung thực, chính xác. Ấy vậy mà nhiều người lại dễ dàng và ngây thơ tin tưởng rằng tài liệu, hay tin tức tìm thấy trên Internet thì đương nhiên phải là chuyện có thật, hoặc là điều đáng tin cậy v.v. như cách thức mà nhiều người đã tự động và phổ biến tràn lan đến khắp mọi người trong thời gian gần đây nhờ vào kỹ thuật truyền thông mau lẹ của Internet và hoàn toàn miễn phí.

[Một trong những điều tiện lợi mọi người được hưởng trong xã hội Âu Mỹ nhưng cũng dễ cảm thấy bực mình là thường nhận mỗi ngày các “junk mail”, không phải là thư rác mà thật ra là các loại truyền đơn, thư từ quảng cáo đủ loại từ siêu thị, hãng bảo hiểm, cửa hàng bán máy móc, quần áo và kể cả truyền đơn tranh cử v.v. Nó giúp chúng ta có thể ngồi nhà để so sánh hàng hoá và giá cả khác nhau trước khi quyết định đi mua sắm, cũng có phần ích lợi.

Nhưng nó thường được gửi đến rất nhiều nên khiến chúng ta chỉ lướt qua rồi vứt bỏ, vì thế nên mới gọi là “thư rác”. Các hãng quảng cáo được hưởng giá “bulk rate” rất rẻ của Bưu Điện (so với lệ phí cho thư từ bình thường) cho nên họ có thể tha hồ in và gửi thật nhiều để gửi đến mọi nhà; và cho dù chỉ có một tỉ lệ rất nhỏ những người nhận được chịu mở ra xem, rồi sau đó đi đến tiệm để mua hàng thì họ cũng đã đạt được mục đích, coi như là một chi phí cho dịch vụ quảng cáo.

Giá như các hãng Yahoo và Gmail ngay từ lúc ban đầu đã ấn định lệ phí cho mỗi bức email được gửi ra, dù là thật nhỏ cỡ 1/10 hay 1/100 xu, thì có lẽ họ không cần phải chế ra Spam mail và có thể đã giúp ích cho mọi người tiết kiệm được nhiều thời gian và cũng đỡ bực mình!] 

Với đại đa số quần chúng, khi nhận được tin tức trên Internet qua smart phone hoặc laptop, computer v.v. họ thường dễ dãi nhìn nó là một loại tin tức “legitimate”, nhất là nếu như nó được trình bày một cách có vẻ chuyên nghiệp. Điều này cũng đang diễn ra với mạng YouTube với các đoạn video chiếu tin tức hàng ngày được thực hiện khá hay, có vẻ giống như các đài truyền hình lớn, có mầu sắc bắt mắt, giọng nói của xướng ngôn viên tốt v.v., cũng nhờ vào kỹ thuật tân tiến và không tốn kém của Internet mỗi ngày mỗi thăng tiến.

Sau đó, nếu như nội dung của những mẩu tin hoặc các đoạn video đó có phần thích hợp với nhãn quan của người nhận thì nó sẽ dễ dàng được chấp nhận như là tin tức có thật và được phổ biến rộng rãi khắp nơi, có thể là với mục đích tốt muốn chia sẻ điều ích lợi đến mọi người, đồng thời cũng có thể thoả mãn chút ít tự ái cá nhân của người gửi vì nghĩ rằng mình là người “thông thái”, đầu tiên biết được nhiều tin tức hơn những người khác. Điều này giải thích vì sao xảy ra hiện tượng có nhiều người trở thành những “chuyên gia” mỗi ngày lên email chỉ để chuyển đi cả chục những bản tin đa dạng sau khi chỉ cần lướt qua cái tiêu đề hoặc chỉ cần đọc sơ qua vài giòng chữ đầu tiên thấy có vẻ hấp dẫn.

Kể từ sau cuộc bầu cử năm 2016 ở Hoa Kỳ, người ta mới dần dần phát giác ra chuyện các tay tin tặc từ những nước “ma đầu” như Nga và Trung Cộng đã không ngần ngại tìm cách đột nhập vào các hệ thống điện toán của các cơ quan, tổ chức và cá nhân ở Âu Mỹ để đánh cắp hoặc quậy phá. Từ đó bọn gian bắt đầu khai thác những nhược điểm của hệ thống tự do thông tin như Facebook để có thể nhanh chóng tung ra đủ loại tin tức khó kiểm chứng kịp thời nhưng lại có sức thu hút rất mạnh. Vụ xì-căng-đan Cambridge Analytica trước đây cho thấy là bọn gian đã mua được những thông tin liên hệ đến thói quen và ý thích của nhiều người mỗi ngày lướt trên mạng và từ đó có thể biết được khuynh hướng của họ để gửi đi những loại bài viết hoặc tin tức có phần dễ được đón nhận.

Chính những bọn gian này, chỉ cần ngồi nhà hoặc trong văn phòng là có thể chế ra hàng chục hay hàng trăm, hàng ngàn nhân vật khác nhau để có thể mở những trương mục trên các diễn đàn truyền thông mạng (social media), rồi từ đó góp tiếng để phê bình, nhưng thường là chỉ trích, chê bai hoặc khích bác người khác với mục đích tạo sự chú ý, đồng thời cũng khiến nhiều người lầm tưởng là có rất nhiều người tham dự và phê bình. Những nhân vật trên mạng ảo đó, thường gọi là “trolls”, được chủ của nó điều khiển để tung ra những lời lẽ tung hô hay đả phá v.v. khiến người bàng quan mới thoạt nhìn cứ tưởng như là một bài viết hoặc một đoạn phim video nào đó đã thu hút được cả trăm hay cả ngàn người chú ý và góp lời bình phẩm; và từ đó có thể rút ra lời kết luận vội vàng rằng đó có lẽ là một loại bài viết hoặc tin tức nghiêm chỉnh, hoặc có thực.

Có những “trolls” khác thì tung ra những bài viết cáo buộc những chuyện động trời với những tình tiết ly kỳ và rắc rối khó thể kiểm soát thực hư một cách nhanh chóng dễ dàng, cùng với những hình ảnh, tài liệu dẫn chứng có vẻ như khả tín hoặc được ghép ráp một cách tinh vi. Tuy đa số người đọc với óc phán đoán và suy luận bình thường khó lòng tin nổi những loại tin như vậy, nhưng nhiều khi cũng có những kẻ cuồng tín sẵn sàng tin theo, và từ đó dẫn đến những kết quả nực cười đáng tội. Chẳng hạn như trong vụ gọi là Pizzagate, bọn gian với sự hỗ trợ của các tay bình luận cực hữu, đã cáo buộc rằng bà Hillary Clinton đã xoá bỏ mấy chục ngàn emails riêng tư vì trong số đó có những mật mã liên kết bà và các viên chức cao cấp đảng Dân Chủ và các chủ nhà hàng cùng làm ăn trong một đường giây buôn người và mãi dâm, trong đó có một nhà hàng pizza tên là Comet tại vùng thủ đô DC. Vì thế nên mới có một tay khùng điên tin vào điều tào lao này đã đến tận nhà hàng để nổ súng gây rối.  

 Hoặc có khi là những bài viết, tin tức có nội dung cáo buộc về những nhân vật đang bị điều tra mà đương sự không thể minh oan dễ dàng ngay, do bởi luật lệ của chính quyền tại Hoa Kỳ là không bao giờ lên tiếng xác nhận hay phủ nhận là có một cuộc điều tra hay không về một hồ sơ hay cá nhân nào đó để bảo toàn bí mật, chỉ khi nào cuộc điều tra dẫn đến kết quả truy tố (indictment) một ai đó thì người dân mới biết được. Đó là vụ cơ sở Uranium One được bán cho hãng Rosatom và vợ chồng Clinton cùng với Sáng hội Clinton đã được hối lộ 145 triệu Mỹ-kim. Nhiều cuộc điều tra đã kéo dài trong hơn 4 năm qua nhưng cho đến nay vẫn chưa đưa ra chứng cớ gì là khả tín và nó đã được mạng snopes.com chuyên đánh giá tin tức giả mạo cho rằng nhiều phần là những lời cáo buộc cũng chỉ là điều vô căn cứ. Ấy vậy mà cho đến nay, thỉnh thoảng người ta vẫn thấy nhiều người cứ tiếp tục lôi ra vụ này và coi đó như là những chuyện xác thực, và sớm hay muộn gì thì ông bà Clinton sẽ xách gối vào tù!

Hoặc có những “trolls” tung ra những thông cáo kêu gọi đến tham dự những cuộc tập họp để nghe những cáo buộc các ứng cử viên được tổ chức tại nhiều địa điểm tương đối hơi khó tìm (nên mới khiến việc lật tẩy không nhanh chóng và dễ dàng) hoặc không hề có thật, nhưng rồi sau đó là có những bài phóng sự giả tưởng tường thuật lại chuyện này. Nó khiến cho những người ngồi nhà không rõ thực hư mà chỉ dựa vào những loại tin này để nghĩ rằng một chính trị gia nào đó quả tình đã bị công kích tại nhiều nơi, từ đó dẫn đến kết luận trong đầu họ rằng phải chăng điều đó cũng có phần đúng theo kiểu diễn giải “Không có lửa làm sao có khói?”. Tất cả những điều này gộp lại đã nhắm vào một mục tiêu lớn nhất là bà Hillary Clinton trong cuộc bầu cử năm 2016, tuy chỉ khiến một số lượng nào đó trong khối cử tri bắt đầu hoài nghi nhưng cũng đủ khiến họ hết còn ủng hộ vì tin chắc rằng gia đình Clinton quả tình là đầy mưu mô và có nhiều tham vọng chính trị quá tệ v.v.

Và trong một cuộc bầu cử ngang ngửa như đã xảy ra vào năm 2016, chỉ cần một số lượng nhỏ cử tri bỏ rơi một bên thì nó cũng đủ khiến cho bên kia giành được thắng lợi sau cùng. Thật vậy, nhiều người cứ luôn miệng kể chuyện TT Trump đã thắng lớn trong kỳ bầu cử này nhưng trong tổng số gần 138 triệu cử tri đi bỏ phiếu, số người bầu cho bà Clinton cao hơn ông Trump đến gần 3 triệu phiếu, nhưng bà không có số làm tổng thống vì chỉ có cái tội là đã thua khoảng 80,000 phiếu cử tri tại cả 3 tiểu bang gộp lại là Wisconsin, Michigan và Pennsylvania. (Chỉ riêng ở tiểu bang California, bà Clinton hơn ông Trump đến hơn 4 triệu phiếu, và giá như chỉ cần 1/40 của số cử tri dư thừa này dọn sang 3 tiểu bang kể trên thì lịch sử đã chuyển sang một trang hoàn toàn khác hẳn.)

Gần đây có những người bạn bên Âu Châu gửi thư để hỏi chuyện vì họ nhận được email của người khác nguyên văn như sau: “Rất tội nghiệp cho hai anh Cảnh Sát này. Ông Floyd chết thì 4 canh sát sẽ bị trừng trị còn hai anh cảnh sát này chết . . . rồi thì cũng lặng im, chẳng ai bị đem ra xử cả. Có công bằng không? Và có ai biểu tình vì 2 viên cảnh sát vừa bị giết không?

Bản tin và sự thắc mắc này có lẽ cũng giống như nội dung của nhiều bài viết và email của nhiều người trong vài ngày qua có nói đến chuyện 6 cảnh sát viên đã bị tử nạn vì công vụ trong những cuộc biểu tình bạo loạn trong 10 ngày qua (kèm theo hình ảnh rất đập mắt), với ngụ ý rằng phải chăng đây là điều bất công khi một anh da đen có tiền án phạm pháp được mọi người chú ý đến và tiếc thương trong khi có đến 6 nhân viên công lực cũng chết oan mạng nhưng gần như đã bị mọi người dễ dàng bỏ rơi trong quên lãng.

Nhiều người đã cố gắng tìm đủ cách để kiểm tra và gặp khó khăn vì không đủ thì giờ tìm hiểu. Vì thế nên kẻ viết bài này tình nguyện làm cái việc không tính tiền công đó để giúp mọi người hiểu rõ sự thật.

Một trong những nguồn xuất xứ đáng tin cậy là vào trang mạng của tạp chí Cosmopolitan, một tạp chí nguyệt san chuyên về thời trang phụ nữ và giải trí đã có mặt lâu đời (xuất bản từ năm 1886), nhưng cũng có những bài viết thời sự về những đề tài nóng bỏng. Bài viết nói về 20 chuyện tin giả liên quan đến anh Floyd và những vụ biểu tình được lật tẩy cho mọi người biết rõ. Có thể xem ở trang mạng: https://www.cosmopolitan.com/politics/a32729926/george-floyd-protest-fake-rumors-debunked/

Sự việc bắt đầu bằng chuyện một người cao niên “cuồng Trump” cho đăng một mẩu tin trên mạng Twitter để nói rằng hai cảnh sát viên, Cody Holte và Nate Lyday, đã bị tử nạn trong hai ngày 27 và 28/5. Nhiều người đã nhanh chóng nhảy vào góp tiếng, với hơn 16,000 người đã mượn mẩu tuýt này để gửi đến cho những người khác xem, và bắt đầu diễn giải rằng họ đã tử nạn trong những cuộc biểu tình chống bất công vì sắc tộc.

Nhưng bài báo của Cosmopolitan đã nhanh chóng kết luận rằng điều đó hoàn toàn không đúng sự thật.

Bởi lẽ đơn giản là một người khác trên mạng Twitter đã nhanh chóng phúc đáp mẩu tuýt nguyên thuỷ rằng cái chết của hai cảnh sát viên này chẳng có liên can gì đến những biến động thời sự vừa qua. Cảnh sát viên Holte tử nạn tại một nhà thương sau một vụ nổ súng loạn xạ ở tiểu bang North Dakota, còn Cảnh sát viên Lyday thì tử nạn trong lúc đang đến can thiệp một vụ bạo hành trong gia đình ở tiểu bang Utah. Do đó, cả hai tin này đều là . . . fake news.

Quan trọng hơn hết là trang mạng Officer Down Memorial Page, chuyên theo rõi và phổ biến thông tin mỗi khi có nhân viên công lực tử nạn vì công vụ, đã xác nhận điều này. Tại thị xã Grand Forks ở North Dakota, Cảnh sát đến một căn chúng cư để gửi án lệnh tống xuất một cư dân ra khỏi nhà, nhưng anh ta chống trả, còn nổ súng khiến cảnh sát phải bắn trả. Kết quả là hung thủ bị thương, nhưng một phụ nữ khác và cảnh sát viên Holte đều tử thương. Có thể vào xem trang mạng:

https://www.officer.com/command-hq/news/21140156/north-dakota-police-officer-killed-in-shootout-identified

Còn tại thị xã Ogden ở tiểu bang Utah, cảnh sát nhận được một cú điện thoại khẩn cấp của một phụ nữ báo cáo rằng ông chồng định giết mình. Khi cảnh sát đến nơi, hung thủ rút vào trong nhà và nổ súng. Kết quả khiến ông ta bị chết nhưng cảnh sát viên Nate Lyday cũng bị trúng đạn và sau đó tử thương tại bệnh viện. Có thể xem ở trang mạng:

https://www.sltrib.com/news/2020/05/29/police-identify-suspect/

Riêng với bản tin về 6 cảnh sát viên đã vừa thiệt mạng trong các vụ biểu tình bạo động diễn ra trong 10 ngày qua và cũng được phổ biến rộng rãi trên nhiều diễn đàn truyền thông, đặc biệt là trên Facebook, tổ chức snopes.com đã đánh giá là nó hoàn toàn giả tạo (False).

Bản tin này được thổi phồng lên bởi Mark R. Levin, một tay bình luận cực hữu trên làn sóng phát thanh, và đã nhanh chóng được phát tán lại hơn 20,000 lần bởi những người hâm mộ hoặc tin rằng đó là sự thật. Theo những nguồn tin kiểm chứng đáng tin cậy như Law Enforcement Today, CNN và Officer Down Memorial Page, cả 6 cảnh sát viên này đã qua đời trong tháng Giêng năm nay chứ không phải tháng 6, và cái chết của họ chẳng có dính dáng đến các vụ biểu tình này. Đó là Cảnh sát viên Cesar Ramirez chết vì ung thư não, Munir Edais chết tại tư gia, John Cole chết vì biến chứng của cúm và sưng phổi, Angelanette Moore chết vì đứng tim, Sheldon Gordon Whiteman tử nạn trong một vụ tai nạn xe cộ khi đang rượt đuổi kẻ gian, và Katherine Thine tử nạn cũng trong một vụ tai nạn xe hơi khi đang chặn xét một nghi can.

Để kết luận, mọi người nên chịu khó lắng đọng tình cảm sôi nổi của mình trong những biến cố thời sự gây tranh cãi do bởi cảm nhận khác biệt của mình liên quan đến những cuộc biểu tình tranh đấu cho công lý và bình đẳng đối với khối dân Mỹ đen hiện nay. Câu chuyện ủng hộ hay chống đối, nói cho cùng vẫn là quyền tự do của mỗi cá nhân, chưa xét đến việc đúng hoặc sai, tốt hoặc xấu, và sẽ còn là chuyện dài không thể một sớm một chiều thay đổi được cái nhìn của mỗi người, vốn nhiều hay ít cũng đều có chút định kiến do nguyên nhân khác nhau. Tuy nhiên, trong lúc tranh luận, tốt nhất là đừng nên quá vội vã dựa vào những nguồn tin không đúng sự thật, để rồi sau đó sẽ khó lòng bào chữa cũng như không thể thuyết phục được ai.    

MAI LOAN

Houston, Texas, ngày 7 tháng 6/2020

Posted in Uncategorized | Leave a comment

tri kỷ….

Còn lại gì đây giữa có không?
tĩnh tâm… xoa diu vết thuơng lòng
“ân tình” xưa trở nên “ân hận”
“nhân nghĩa” vút bay, thoáng buị hồng!

Trong cõi trần ai lắm dối gian
vẫn vui khi ngắm bóng mây ngàn
vẫn tin bên góc đời ô trọc
tâm thiện lành lan tỏa miên man…

Còn lại gì đây cuối cuộc đời
tiếng lòng an ủi, vẫn chưa vơi
niềm vui khoảnh khắc trong tương đối
tri kỷ: niềm may mắn bên trời….

Minh Phượng

Posted in Uncategorized | 1 Comment

Làm Việc Thiện và Biểu Tình…

Hai chuyện đó có khác nhau không? Có lẽ là không khác mấy, ít ra là trong trường hợp và cách suy nghĩ của mẹ con tôi.

Hôm nay, tôi muốn ghi lại những cảm nhận xoáy buốt tâm can của tôi về chuyện con trai út tôi, Sào Nam, đi biểu tình ngày 31/5/2020 tại Long Beach để phản đối việc người da đen bị đối xử bất công, tàn ác. Điều này đã và vẫn còn đang xảy ra từ hơn hai trăm năm qua, và dù hiến chương HK đã được tu chính lại nhiều lần, sự áp bức kỳ thị đến nay vẫn chưa thấy dứt.

Đây không phải là lần đầu Nam biểu tình. Từ hồi còn rất nhỏ, khi vừa mới học xong lớp hai, chỉ bảy tuổi, các con tôi đã được, hay là bị, tôi lôi theo cùng đi biểu tình chống CSVN, HCM, TC, v.v.., chống những gì đang làm cho đất nước VN bị băng hoại hay xấu xa, chống lại sự bất công gian trá… Mẹ con chúng tôi, trong đoàn người biểu tình, đã gặp những cái nhìn khi khó chịu, lúc cười cợt mỉa mai của người da trắng trong vùng OC, và ngay cả những người đồng hương, lãnh đạm, thờ ơ với vận nước VN. Chúng tôi quá quen với sự vô cảm đó, nhưng vẫn không nản lòng khi nghĩ là mình cũng góp được phần nào đó cho chung quanh biết về những điều gian ác đang xảy ra trên quê cha đất mẹ, nơi cháu chỉ biết qua ba lần theo tôi về thăm từ nhỏ….

Sau khi tốt nghiệp ĐH và có một cuộc sống tương đối “thành công”, việc làm như ý thích, với một người bạn gái tên Carol vô cùng lý tưởng, thông minh, nhân hậu, vị tha, Nam có thể an vui thụ hưởng nếu muốn…Nhưng không, mỗi cuối tuần Nam và Carol tình nguyện lo cho người vô gia cư, dốc công và có khi dốc hết của để lo cho họ…Từ bé, các con tôi, nhất là Nam, thường mủi lòng mỗi khi gặp hành khất người ăn xin trên đường, và trong túi có bao nhiêu tiền quà cũng đem cho hết, lại còn cho với vẻ ân cầ̀n, trân trọng….Các cháu thường tâm sự với tôi là thật sự không thể hiểu được tại sao một quốc gia quá giàu như HK, lại để cho chuyện vô gia cư xảy ra, mà không thấy buồn, hay bứt rứt…

Khi về VN lần đầu, lúc đó Nam mới 7 tuổi, tôi dẫn các con đi thăm, tự mình uỷ lạo các trại mồ côi, khuyết tật, các bệnh viện ung bứu…Cháu đã mủi lòng thương những cảnh đời bất hạnh đó đến độ không muốn ăn ngon, hay đi chơi tung tăng trong khi có quá nhiều người hành khất chung quanh. Có bao nhiêu tiền, cháu chỉ muốn đem cho tất… Các con tôi thường để tâm tìm tòi, học hỏi và cuối cùng đã hiểu được rằng sự kỳ thị, ngược đãi người da đen, da đỏ, người Mễ, và ngay cả người da vàng ngay trên nước Mỹ đã và đang gây ra những bất công, nghiệt ngã. Từng thế hệ trẻ nghèo lớn lên không biết tương lai sẽ ra sao chỉ vì sự kỳ thị màu da…Có kẻ gắng vươn lên, có người buông xuôi, bất mãn, khi nghĩ mình không được đối xử công bằng, trên đời toàn những bất công, gian ác.

Đối với Nam, sự san sẻ cho những người khác yếu kém, bất hạnh là điều tự nhiên như ăn cơm, uống nước….Có lần, Nam vừa qua 18 tuổi, trong chuyến về VN lần thứ ba, khi một người bạn đi theo mẹ con tôi lúc chúng tôi uỷ lạo bên VN muốn chụp hình các cháu trao quà cho các bệnh nhân trong bệnh viện ung bứu, hoặc lúc đút cơm cho trẻ em bị khuyết tật, trong viện mồ côi, Nam không cho chụp và bảo : “mình giúp được bao nhiêu đâu mà chụp hình chi? Vả lại, con nghĩ những người khốn khổ này sẽ tủi thân lắm khi bị chụp hình lúc nhận chút quà nhỏ nhoi của mình. Nếu mình chụp hình rồi đem khoe bạn bè, thì không còn ý nghĩa gì nữa hết, và thật là tội nghiệp cho họ.” Vì vậy, khi gặp những chuyện đáng bất bình, những cảnh đời bất hạnh, đáng thương, cháu luôn muốn cứu giúp, thay đổi, hoặc gióng lên tiếng nói bất bình đến những người có trách nhiệm thay đổi guồng máy trong xã hội…..Đó cũng là lý do cháu đã quyết định biểu tình chống lại sự bất công kỳ thị đối với người da đen, chống lại những chính sách phá hoại môi trường…Tất cả những cái “chống” đó phát sinh từ tấm lòng muốn san sẻ, làm cho xã hội nhân bản, công bằng hơn…

Cũng như hai anh chị mình (Duy Việt và Nam Quyên) khi nghe chuyện ông Floyd bị cảnh sát đè cổ đến chết, Nam đã hết sức phẫn nộ, nên đã cùng Carol đi biểu tình vào ngày chủ nhật vừa qua tại Long Beach. Nam thường xuyên bị bịnh suyễn, ở nhà lúc còn bé phải dùng máy nebulizer để không lên cơn suyễn nặng, và giờ vẫn hay bị khó thở khi lên cơn suyễn, phải dùng Ventolin puffs thường xuyên. Trong lúc này, nếu Nam bị lây Covid19 thì kể như rất xui, chết như chơi! Đã vậy Nam còn bị dị ứng với trứng, sữa, đậu, đồ biển rất nặng. Một giọt sữa mà vào cổ là khí quản cháu có thể sưng phù lên, không thở được và có thể chết ngay nếu không được cấp cứu trong vòng 5 phút! Trước khi đi, Nam làm di chúc, dặn ở nhà đừng cố kéo dài mạng cháu nếu bị Covid19, và cũng dặn Carol là đừng cho ai đổ sữa lên mặt Nam nếu bị xịt khói cay. Mấy tháng nay, Nam làm việc ở nhà, trên computer, tương đối an lành, may mắn…Nghe cháu dự định đi mà tôi xót xa, lo ứa nước mắt và có dặn cháu phải mang mặt nạ và hết sức cẩn thận. Nam hứa sẽ cẩn thận, lo cho chính mình và đoàn người biểu tình chung quanh, rồi cháu còn cười to bảo: “tại mẹ dạy con vậy từ nhỏ tới giờ mà!” Làm tôi cứng họng, không dám cản, dù ruột gan rối bời vì lo cho cháu bị mất mạng…

Carol kể lại là đã vậy, trong khi biểu tình, Nam còn đứng ra làm hàng rào giữa cảnh sát và mấy người đòi đập xe police, để khuyên can họ, và họ đã ngừng lại, cũng như cản ngăn một số người lăm le muốn đập phá mấy tiệm trên đường. Sáng sớm hôm sau Nam còn trở lại và phụ dọn dẹp thành phố nữa! 

Có người đưa tin lung tung, phán là “đám biểu tình này chỉ là chiêu bài của đám dân chủ thổ tả, muốn làm loạn, muốn hôi của!” Họ có biết rằng tôi đã lo lắng, xót xa đến độ nào khi nghĩ ch́áu có thể mất mạng như chơi vì đi biểu tình? Họ có biết tôi uất ức đến bao nhiêu khi nghĩ đến con tôi, một người thanh niên giàu lòng trắc ẩn, sẵn sàng hy sinh thân mình để cùng gióng lên tiếng chuông cho công lý, giờ lại bị xem là phường trộm đạo?

Tôi và các con tôi biết rằng những cuộc biểu tình nếu bị đánh đồng với việc hôi của thì mất chính nghĩa, nhưng cũng hiểu được tại sao chuyện đó đã xảy ra, dù là thiểu số, và có thể được coi là không mang lợi ích gì cho công cuộc đòi nhân quyền, công lý.

Cái lý do đầu tiên, nhiều người nghĩ đến, và chắc chắn có như vậy luôn là có những kẻ thừa nước đục thả câu, đó là điều rất đáng tiếc. Thêm vào đó, lý do thứ hai là hiện đang có một số white supremacists đang trà trộn và để đánh phá người biểu tình, hoặc đập phá cać cửa tiệm để gieo tiếng ać cho những người đi biểu tình. Đó là hành động gian ác, hạ tiện hơn cả những người tuy không tranh đấu gì hết, như cũng trà trộn vào để hôi của.

Nhưng cái lý do tôi muốn nói đây là có nhiều người da đen nghiệm ra được bằng chính kinh nghiệm đau thương của bản thân họ rằng guồng máy an ninh của chính phủ và xã hội đã không thực sự bảo vệ họ. Họ đã từng bị và chứng kiến cảnh sát kỳ thị dã man đàn áp, khinh khi, giết hại họ, cùng lúc lại lo bảo vệ chu đáo, nhũn nhặn hơn nhiều với những người giàu, đa số là da trắng, ăn sung mặc sướng, nhưng vô cảm với những bất công họ phải chịu đựng. Sự bất công trong cách đối xử vì kỳ thị hiển hiện khắp nơi, từ hệ thống giáo dục, sức khoẻ cộng đồng, cho đến pháp lý thường vụ, và rõ ràng nhất trong sự phẩm định tội trạng, bản án của tội pham tại các toà án, không thay đổi bao nhiêu sau khi người da đen được giải phóng khỏi vòng nô lệ năm 1863… Những việc đập phá, hôi của đó, đối với họ, như là tiếng chuông cảnh tỉnh cho những bất công trong xã hội hơn trăm năm nay. Họ lập luận, cũng không sai lắm, rằng trong xã hội mà tiền bạc, vật chất được coi trọng và những người sở hữu những vật chất đó đã làm ngơ, hay ủng hộ mốt guồng máy bất công, hà hiếp họ thì sự đập phá những cơ sở mà họ cho là đã liên kết, dù cố tình hay vô ý, trong việc cầm đâu bức hiếp họ, hoặc đốt sở, xe cảnh sát, là điều hiển nhiên và chính đáng.

Đây là những trường hợp hạn hữu, và dù cá nhân mình không đồng ý với cung cách bộc lộ như vậy, tôi có thể hiểu được tại sao… Hãy tưởng tượng, nếu vì màu da, mà mình liên tục bị áp bức, bị coi thường, hành hạ, nhục mạ, bị dồn vào đường cùng, nhiều lần, thì chúng ta sẽ phản ứng ra sao với kẻ luôn phiên áp bức, luôn xem những đòi hỏi, yêu cầu chính đáng của mình là “cái tội”, cần phải bị loại bỏ, phủi quét đi bằng bất cứ giá nào?

Ở HK, sự bất công thực sự gắn liền với phân biệt chủng tộc có hệ thống. Và điều này phải được nhìn nhận là vết nhơ, là điều xấu và cần bị tuyệt trừ! Cho đến khi sự công bằng và nhân quyền được thực sự thể hiện đến tất cả mọi người, những kẻ kỳ thị, nắm quyền sinh sát trong tay không thể ra lệnh, yêu cầu những người bị áp bức nên phản kháng và nói lên sự thất vọng của họ với cung cách ra sao. Chúng ta có thể gầy dựng lại / thay thế mọi thứ, bị cướp bóc và vỡ/cháy nhưng không thể thay thế, tạo dựng lại sinh mạng của người đã chết!

Trong lich sử loài người, những biến cố trọng đại, thay đổi toàn bộ xã hội, từ Đông sang Tây, đều bắt đầu với những cuộc nổi loạn, khi lòng dân tràn đầy uất ức, bất mãn. Những trang sử VN oai hùng của chúng ta chống lại ngoại xâm cũng vậy. Tổ tiên chúng ta đã chống, sẵn sàng hiến thân xác khi chiến đấu, giành quyền làm người, vì không chịu nổi sự bất công, tàn ác của kẻ coi chúng ta như nô lệ, là thấp kém, từ Tàu đến Pháp. Nó không khác sự nổi dậy, căm phẫn của người da màu bên đây, từng bị xem như là nô lệ, là kém xa người da trắng, đến giờ cũng vậy. Muốn lật đổ chế độ hà khắc, có được công bình dân chủ cho “tất cả” mọi người, nhất là những người thấp cổ bé miệng, thì kẻ có lòng, với sự thức tỉnh, có bổn phận chống lại bằng cách không đồng thuận, phá vỡ nền tảng đã gây ra sự tàn ác, bất công, dù chính cá nhân họ có thể đã từng được hưởng lợi trong chính guồng máy đó. Họ không chống vì tư lợi, cho bản thân hay gia đình, mà cho đại đa số, và không chống tất cả mọi người trong cộng đồng người da trắng hay giai cấp thống trị, mà chống cái guồng máy đã tạo nên những bất công đó. Cùng lúc, khi những của cải, nhà cửa, đồ vật mà người giàu sở hữu, được coi trọng hơn mạng sống và sự đàn áp năm này qua tháng nọ của những người dân đen, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, thì cái xã hội ấy còn có thể được xem là một xã hội nhân bản, là thiên đường, đáng được tôn sùng, trân trọng nữa không?

Lúc mới qua Mỹ, năm 1975, tôi được học tại một trường nữ trung học bên Baltimore, MD, làm bạn với mấy cô bạn rất tốt, rất dễ thương, Mỹ trắng có, đen có. Ngay từ lúc ấy, tôi cũng đã nhận rõ được sự kỳ thị vào còn rất nặng, khi mình lên xe buýt công cộng, hay xe trường, các bạn da trắng vẫn luôn dành ghế trước, học sinh da đen ngồi ghế đằng sau…Tôi kết bạn với cả người Mỹ đen và trắng, và những ngày đầu lên xe, thấy chỗ nào trống thì ngồi, hoặc có cô bạn nào thấy quen thì ngồi chung cho vui. Chỉ vài ngày sau đó, tôi đã ngẩn ngơ, xong ngậm ngùi suy nghĩ, khi bị bạn, nhất là mấy cô da trắng, dẩu môi, chun mũi cằn nhằn là sao lại ngồi ở đó (phía sau, có nhiều người da đen) và còn nói tụi nó hôi lắm, ngồi chung sẽ bị lây hôi!? Mấy cô bạn da đen thì chỉ có vẻ buồn buồn, nhưng không nói chi khi thấy tôi ngồi đằng trước vì bạn da trắng lôi kéo ngồi chung lúc mới bước lên xe…Hơn ba chục năm làm việc, sau khi ra trường, có thêm nhiều bạn đồng nghiệp, từ các phòng thí nghiệm, đến các trường học, những người đến nhiều nơi trên thế giới, nhiều chủng tộc, màu da, tôn giáo khác nhau, tôi càng hiểu thêm về sự kỳ thị người da màu trên nước Mỹ.

Carol, cô bạn gái vô cùng dễ thương của Nam và nhiều người bạn đồng nghiệp của tôi là nguòi Mỹ trắng, rất hiểu biết và dễ dàng bàn luận. Những người này, nhất là Carol, chống lại sự kỳ thị trong những guồng máy chính trị, xã hội trên mọi hạ tầng cơ sở bên HK và phân tích rất cặn kẽ. Người da vàng đã được dùng như một cái “phông” để họ nói rằng: “Thấy không? chúng tôi đâu có kỳ thị. Nếu ai chịu thương chịu khó, biết thân biết phận, làm nhiều, hưởng ít, phục vụ theo những đòi hỏi yêu cầu của chúng tôi thì tất cả sẽ OK thôi, bạn sẽ được chấp thuận, để yên, tự do chí thú làm ăn, và tiếp tay trong công cuộc làm giàu thêm cho nước Mỹ cuả chúng tôi, nơi mà chúng tôi là chủ nhà. Chúng tôi có thể ban bố hay chấp nhận bạn sống chung nếu bạn biết điều, biết phép, biết nghe lời”.

Điều đáng buồn là nhiều người Việt đến giờ vẫn nghĩ rằng người da trắng là những người đầu tiên lập nên HK, có công xây dựng một cường quốc! Và như vậy thì họ có quyền là chủ, nên mình đươc̣ làm công dân hạng nhì cũng là may mắn lắm rồi. Và chỉ có những người làm biếng, như người da đen, người Mễ, mới không ngóc đầu lên nổi…Sự thật lại rất phũ phàng là người da đỏ bị lấy đất, giết hại, người da đen làm nô lệ cho sự ăn sung mặc sướng của những chủ nhân ông người da trắng và cả người da vàng cũng đã từng bị bóc lột lao động khi mới bước chân lên đất HK. Những chính sách được đưa ra, ngay cả đến giờ, vẫn bị sự kỳ thị ảnh hưởng, tạo nên những tình huống bất công trong nhiều quyền lợi tối quan trọng của người dân như quyền bầu cử, và hệ thống pháp lý, cùng những đối xử phân biệt ngay từ lúc những người da đen còn là những đứa trẻ nhỏ trong học đường. Môi trường chung quanh ảnh hưởng rất nhiều đến sự thành công hay thất bại của một người trong xã hội, và sự thật là người da đen cho đến giờ, vẫn phải chịu sống trong những hoàn cảnh thiếu thốn sự lo lắng bảo vệ của chính phủ, vẫn tiếp tục bị dìm xuống, kềm kẹp, hỏi sao họ không bất mãn, không có sự niềm tin vào “công lý”?

Sự lây lan của Covid-19 chắc chắn sẽ tồi tệ hơn rất nhiều sau khi những cuộc biểu tình chống kỳ thị được lắng xuống. Nhưng điều này không thể là mối quan tâm bậc nhất khi sự tàn nhẫn, bạo hành của cảnh sát đối với người da màu vẫn tiếp tục xảy ra….Trong thời điểm này, sự chênh lệch giàu nghèo sẽ càng làm xói mòn tất cả những duyên lành của từng cá nhân trong xã hội HK đã từng mang lại sự đoàn kết và làm cho mọi người tin tưởng vào hệ thống pháp lý, công bằng trên nước Mỹ.

Trong thời điểm này nếu người lãnh đạo biết lắng nghe và xoa dịu niềm đau thì có lẽ đã không xảy ra những thiệt mạng, xô xát, mất mát quá đáng. Nhưng cái gì cũng vậy, tức nước thì vỡ bờ. Thượng bất chính hạ tắc loạn là vậy. Và giờ, khi người cầm quyền còn hăm he muốn dùng quân đội để đàn áp người biểu tình, không khác gì các nước độc tài như Nga, Tàu, v.v…thì đừng trách tại sao người dân, trong đọ có các con tôi, và tôi, càng thêm bất mãn, muốn thay đổi. Và vì thế, đi giúp cho người cơ cực, hay đi biểu tình đòi công lý, bình đẳng, nhân quyền, cũng không khác nhau lắm, nhất là trong lúc này, tuy độ nguy hiểm khác xa nhau, một trời một vực…

Ba hôm sau, ngày 3/6/2020, cháu lớn, Duy Việt và tôi đã biểu tình ở Irvine City Hall. Cuộc biều tình rất ôn hoà, trật tự….

.https://www.latimes.com/california/story/2020-06-04/protests-spread-to-unexpected-places-like-irvine

https://www.ocregister.com/2020/06/02/protesters-kneel-as-passing-cars-honk-during-demonstration-at-irvine-city-hall-june-2/

https://www.ocregister.com/2020/06/03/protesters-gather-again-at-irvine-city-hall-to-honor-the-memory-of-george-floyd/

Và dưới đây là một phim ngắn về sự kỳ thị người da đen, do con gái tôi, Quyên Lê, và thân hữu thực hiện năm 2019

https://www.splinterend.com/i-never-picked-cotton

Một phim về sự kỳ thị người da đen, do con gái tôi Quyên Lê và thân hữu thực hiện…
Posted in Uncategorized | 1 Comment

Tại sao nên bầu cho Biden?

Có người hỏi tại sao ông Biden có vẻ ù ù cạc cạc, lẩm ca lẩm cẩm, già quá chừng luôn, và cũng đã từng là một trong những người chống lại việc giúp người VN tỵ nạn qua Mỹ năm 1975 thì tại sao chúng ta muốn ông làm TT. Xin thưa:


1) Chuyện ông Biden chống lại người Việt 45 năm trước không ăn chung gì đến việc bầu cử TT hiện tại, và không ảnh hưởng đến toàn nước HK . Nên nhớ chuyện bỏ Nam VN do sự toan tính lợi lộc của HK khi Kissinger và TC bắt tay nhau, thời của đảng CH. Chúng ta có thù riêng với Biden thì cộng đồng chúng ta lên tiếng với cá nhân ông, không thể vì chuyện thù riêng mà làm hại thêm nước HK. Hiện nay, chúng ta cần chống lại những ai kỳ thị, bất nhân, làm những việc trục xuất vô nhân đạo đối với những người di dân hay tỵ nạn ngay lúc này. Ông Biden và đảng dân chủ nếu muốn có sự ủng hộ của khổi cử tri không ít là người da màu cần phải có những biện pháp về luật di dân nhân đạo hơn….

https://www.washingtonpost.com/opinions/2020/05/19/if-biden-wins-immigration-reform-may-actually-be-possible/

2) Ông Biden ít ra cũng không phải là người thậm thụt đi đêm với Nga, với Tàu và làm lũng đoạn chính trường HK, gây bao nhiêu oan khiên, nghiệt ngã cho toàn nước Mỹ cùng hằng triệu người trên thế giới. Nga và Tàu muốn Trump làm TT vì sự chia rẽ trầm trọng, phân tán đảo điên của HK là điều khiến cho hai ngư ông Nga, Tàu trục lợi, hoan hỷ vô cùng….
While the U.S. snoozes, Putin and Xi are having a bromance and flexing their global muscle | Opinion

Trump hoàn toàn không có khả năng chống Tàu dù luôn huênh hoang khoe khoang tự đắc là người duy nhất đánh được Tàu. Những gi ông ta đã và đang làm, ngược lại, đã khiến cho Tàu ngày càng dễ qua mặt HK hơn. Đó là lý do tại sao TC muốn ông ta làm TT thêm bốn năm nữa, càng lâu càng tốt. Và kể để có cớ so sánh: TT HK dở ẹc, dối trá, xấu xa, ngu đần, tham nhũng bất công, kỳ thị, không như “lãnh tụ anh minh, giỏi quá chừng luôn” của họ!

https://www.newyorker.com/news/our-columnists/donald-trumps-debt-to-china?fbclid=IwAR2hu1rHhI9rMi0oXeMDisXAuLVvEgLe1KcYm10GOEo_XxZ92WFLb35cNPA

Trump Is Beijing’s Best AssetPaul Haenle, Sam BresnickChinese officials want the U.S. president reelected—because he’s so weak.

3) Ông Biden không hằng ngày nói láo xoen xoét, ra rả vu khống, miệt thị, chửi bới những ai không nịnh ông, hoặc tỏ vẻ khinh khi tất cả những cơ quan hành chính ở HK, và không dựng chuyện để tiêu diệt đối thủ, hay lăng nhục giới truyền thông báo chí khi những sự thật được phơi bày. 

The President Is Winning His War on American InstitutionsGeorge PackerHow Trump is destroying the civil service and bending the government to his will

4) Ông Biden sẽ không dám hiu hiu tự đắc, ngang nghạnh tấn công các nước đồng minh và luồn cúi, khen nịnh, và muốn giống như,  những tên độc tài bất nhân như Putin, Xi, Duarte, v.v…

It’s fine to talk to dictators, whether you’re Trump or Obama. But don’t…Trump’s coziness with strongmen isn’t making America great again in the eyes of the world. Our favorability has …

5) Chính quyền Biden , đảng dân chủ, sẽ rất khó lòng , gần như là không thể, để cổ võ những hành vi xấu xa, ác độc phát sinh từ sự kỳ thị chủng tộc. Sự kỳ thị này  là đầu mối của bao nhiêu chính sách ngoại giao, nội trị tàn khốc, bất công, bất nhân đã và đang xảy ra trên toàn thế giới, nhất là HK. 

Racism in the Era of Trump: An Oral HistoryA part of the story of America’s political journey from President Barack Obama to President Donald Trump was the…

6) Ông Biden sẽ, dù cá nhân ông đồng ý hay không, tiếp tục những chính sách làm giảm thiểu bầu khí quyển của đại đa số cử tri, và dân biểu đảng Dân Chủ. Những người chống lại việc này (như Trump) là đồng lòng, OK với việc nhận chìm nước VN và nhiều nước khác trên thế giới dưới lòng biển. Đó là giết người không cần gươm đao, và con số sẽ là hằng triệu triệu người, không chỉ vài trăm ngàn người như  hậu quả tai hại của đại dịch Covid-19

7 Ways the Trump Administration Is Harming the ClimateThe Trump Administration’s continued rollback of environmental regulations threatens to undermine the legacy of …

7) Ông Biden cũng không có những cơ sở làm ăn không rõ ràng, mắc nợ Tàu và Nga như chúa chổm để có thể bị hai nước đó cầm đầu những việc làm tai hại cho HK. 

https://www.politico.com/news/2020/04/24/trump-biden-china-debt-205475?fbclid=IwAR1FL0_bS1QNQDOVd29o0fqw4eyksWk09ySu4eCv9ZGgwhgxLLYbCFHCPCU

https://www.newyorker.com/news/our-columnists/donald-trumps-debt-to-china?fbclid=IwAR2hu1rHhI9rMi0oXeMDisXAuLVvEgLe1KcYm10GOEo_XxZ92WFLb35cNPA

A list of Trump’s potential conflictsA list of business holdings that could force Trump to choose between US interests and his bottom line

8) Ông Biden cũng sẽ không thể tấn công những khoa học gia, bác sĩ, chuyên gia lo về sức khoẻ an ninh và nhất là nền giáo dục của toàn dân HK vì đó là chủ trương của đảng DC. Bà vợ ông, Tiến sĩ Jill Biden, từng đi dạy trong cương vị giáo sư trung học và giảng sư đại học, chắc chắn sẽ giúp ông nhiều trong lãnh vực này.

Who is Dr. Jill Biden? 7 things you need to know – Education VotesBy Amanda Menas / Photo credit: Hannah Leone / Chicago Tribune Educators across the country deserve strong partn…

9) Hoa Kỳ đã trả giá rất đắc với mạng sống bao của sinh linh, nhất là ngay trên HK, và nền kinh tế gần như sụp đổ vì dịch COVID-19 chỉ vì sự khoả lấp, che đậy, không chuẩn bị đầy đủ dụng cụ y tế của chính quyền Trump. Điều này không ai có thể phủ nhận được. Trong khi những nước khác như Nam Hàn, cùng có ca nhiễm bệnh cùng ngày với HK, nhưng họ đã biết cách phòng bị, và sớm thực thi những việc cần thiết để tránh lây lan và bảo vệ sức khoẻ người dân . Đó là chưa kể trong bao năm qua, chính quyền này đã lần lượt cắt ngân quỹ, huỷ bỏ những cơ quan lo về bảo vệ an ninh quốc gia, phòng ngừa bệnh hịch, chỉ vì đó là những cơ quan được lập ra để phòng hờ bệnh dịch bên HK do TT Obama .

https://apnews.com/ce014d94b64e98b7203b873e56f80e9a?fbclid=IwAR3LcExPpg4UKwSIJKliZHF1eyOLsFvcI3G5nGOJGZ8z8BYp5CJgJ8LLla4

10) Cuối cùng là muốn có sự hậu thuẫn, và giữ vững niềm tin của con cháu chúng ta trong cộng đồng hải ngoại. Nếu chúng ta “tị nạn” cộng sản thì xin hỏi vì sao phải “tị nạn”? Vì CS gian trá, mánh mung, đàn áp, không tôn trọng nhân quyền. Trump đã và đang hành xử như những kẻ độc tài, ích kỷ, gian manh nhất trên thế giới, không kể gì đến luật pháp hay công lý, vậy thì nếu chúng ta tôn sùng, ngưỡng bái Trump thì chính nghĩa, lý tưởng “chống cộng” của chúng ta có còn không? Chúng ta sẽ trả lời sao khi con cháu chúng ta hỏi vì sao chúng ta bỏ nước mà đi? Không ai có thể chối cãi được là Trump đã và đang muốn đập phá nền tảng hiến pháp, lập pháp của HK! Một số những mưu chước, thông gian với Nga, tìm cách gian lận trong những lần bầu cử để chiếm và giữ cái “ngai” TT đã được phơi bày, điển hình là vụ Ukraine, nhưng những thượng nghị sĩ bên đảng CH cứ gân cổ cãi chầy cãi cối, nhất nhất rập một khuôn chối leo lẻo, đánh trống lảng, vu oan giá họa cho những ai có can đảm nói lên sự thật của Trump. Vậy thì “chính nghĩa” tranh đấu cho công bằng, tự do, dân chủ, nhân quyền của chúng ta giờ … bỏ đi đâu?

Khoảng vài năm sau này, vì vụ Bauxit, Formosa, chúng ta vinh danh VNCH, cầm cờ (trong đó có Phượng và cả gia đình) chống CSVN, Tàu cộng, v.v… vì chúng đã làm cho đất nước VN bị đầu độc.

https://pvo369.wordpress.com/2016/05/15/3517/

Cùng lúc, chúng ta kêu ca là các thành phố VN hiện đang bị ngập lụt nặng nề mỗi khi trời mưa. Tất cả những quan tâm đó đều rất cần thiết và chính đáng! Nhưng điều gì đã khiến gây nên những thảm cảnh khiến cho đất không trồng trọt được, người mất mạng vì những chất độc hại đang giết dần mòn cả nước? Xin thưa: là lòng tham vô đáy của những kẻ nhân danh cầm quyền, nhưng không nghĩ gì đến hậu quả ô nhiễm đất, nước và bầu khí quyển . Sự kiện hâm nóng toàn cầu đã và đang giết hại bao sinh linh, nhất là ở những nơi gần đường xích đạo như VN và trực diện với biển. Khi mực nước biển dâng cao, đất ngoài bờ biển mất dần, người dân mất chỗ sống. nước biển tràn vào khiến sông ngòi cũng bị ngấm mặn, khiến tôm cá chết, mùa màng lúa thóc bị thiệt hại, người dân lấy gì để ăn, để sống? Và Trump đã quyết định rút khỏi hiệp định Paris về việc giảm thiểu việc hâm nóng! 1/3 nước VN sẽ chìm dưới mặt nước biển trong vài thập niên nữa. Vậy tại sao chúng ta lại ủng hộ một người đang hủy hoại môi trường với những chính sách phản ngược lại các bài tường trình của những khoa học gia trên thế giới về hiện tượng hủy hoại môi sinh? Ngay cả nước Mỹ cũng sẽ chịu ảnh hưởng nặng nề. Con cháu chúng ta sẽ ra sao?

Việc ủng hộ Trump gần như vô điều kiện của những người da trắng vì họ sợ mất đi cái quyền “chủ nhân ông“ của đất nước HK này (trong khi chính người da đỏ mới thật sự là có quyền này). Họ ủng hộ Trump bằng mọi cách, vì sự kỳ thị người da màu, nhất là sau khi Obama được làm TT, đã bùng lên cao độ, và họ sợ lắm khi nhìn thấy sự thành công của những người da màu, trong đó có con cháu của chúng ta! Sự kiện từ chối không nhận vào hoặc cách ly gia đình, khiến trẻ thơ mất cha mất mẹ, và giam cầm những người da màu xin tỵ nạn, khiến cho bao nhiêu người đã chết một cách thảm thương… Thử tưởng tượng nếu những năm sau 1975 chúng ta bị đối xử như vậy thì con cháu chúng ta giờ có được như bây giờ hay không? Sự kỳ thị đã và đang khiến nước Mỹ ngày càng xấu đi, không còn có thể được xem là “leader of a free world” được nữa! Trump đã và đang là biểu tượng của những điều xấu ác nhất của loài người, kỳ thị ghét nhau chỉ vì khác màu da, tiếng nói, tôn giáo!

Trump đã và đang tạo sự chia rẽ trầm trọng trên HK, gây nên tình huống dở khóc dở cười của bao gia đình, khi cha mẹ và con cái hay giữa vợ chồng, thân hữu không cùng chính kiến. Một số Người Việt quốc gia chân chính, từng cùng chung lý tưởng mang lại sự tự do dân chủ nhân quyền cho VN đã chán nản khi nhìn rõ ra được những mâu thuẫn, lời nói không đi cùng với hành động của những người họ từng xem là “chiến hữu”, vì họ không thể nào quên được lời thề danh dự của những hướng đạo sinh, không chấp nhận được sự đảo điên, gian ác của một người tự vỗ ngực xưng là TT đến từ Trời!

Và đó là lý do tại sao chúng ta cần phải bầu cho người khác trong kỳ bầu cử sắp tới.

Minh Phượng

Posted in Uncategorized | Leave a comment